“Tốt, ta biết Hàn đạo hữu đối với sự tình này tuyệt đối sẽ có hứng thú, có quan hệ tới lai lịch chính thức của Hư Thiên đỉnh. Kỳ thật, nó là một cơ duyên khi thời điểm khi ta còn ở Nhân giới đã thu được. Nó thật ra là ta căn cứ vào một từ Kim Khuyết ngọc thư ghi lại, mới hao tổn tâm cơ phỏng chế ra một kiện bảo vật, tác dụng chính thức không phải chỉ dùng để đấu pháp mà là một cái chìa khoá…”
Ánh mắt Huyết Hồn chớp động không thôi, từ từ giảng giải.
Hàn Lập lúc đầu còn mỉm cười lắng nghe, nhưng càng về sau thần sắc trên mặt lại dần dần ngưng trọng lại, cuối cùng thậm chí còn biểu lộ một tia khiếp sợ!
Nửa ngày sau, Hàn Lập rốt cục rời khỏi Hứa gia, cũng cưỡi một chiếc cự thuyền màu trắng hướng về phía sâu trong Nhân tộc bay đi.
“Hàn huynh, Huyết Hồn đạo hữu cùng ngươi nói chuyện gì mà tốn thời gian dài như vậy?”
Ngân Nguyệt có chút khác thường, hỏi một câu.
“Không có gì, chỉ là cùng Huyết Hồn đạo hữu thực hiện một cái ước định mà thôi.”
Hàn Lập nhìn Ngân Nguyệt một cái, cười cười nói.
“Ước định?”
Ngân Nguyệt chớp chớp đôi mắt đẹp, vẻ mặt như nghĩ tới cái gì đó.
“Cũng có thể miễn cưỡng nói là một cuộc giao dịch a!”
Hàn Lập lại hời hợt nói một câu.
Ngân Nguyệt tự nhiên chỉ cười, không có tiếp tục truy vấn thêm nữa. Về phần Lý Dung, nàng tự nhiên cũng cảm thấy hứng thú nhưng tự thân không có tư cách nào so sánh với Ngân Nguyệt được nên tự nhiên thức thời không có hỏi câu gì.
Ngược lại, Chu Quả Nhi(*) lại không có đa tưởng mà hỏi:
“Hàn tiền bối, chúng ta đã qua Hứa gia rồi, tiếp theo sẽ đi tới chỗ nào?”
(Dịch giả: *Bạch Quả Nhi hay Chu Quả Nhi đây? Tác giả viết lung tung rồi, mình để nguyên văn vậy.)
“Kế tiếp đương nhiên là Thánh đảo rồi. Lý đạo hữu, đoạn đường tiếp theo phải phiền ngươi dẫn đường rồi.”
Hàn Lập hướng về phía Ly Dung thản nhiên nói.
“Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ đưa tiền bối mau chóng tới Thánh đảo.”
Lý Dung nghe vậy liền đại hỉ, vội vàng cam đoan, nói.
“Tốt, Hàn mỗ cũng hi vọng sớm một ngày tiến vào Thánh đảo.”
Hàn Lập tự nhiên nói.
Vừa dứt lời, ngọc thuyền khẽ run lên, lập tức hào quang đại thịnh, thân hình trong độn quang liền chớp động một cái liền tăng gấp đôi tốc độ, hoá thành một đạo thanh hồng phá không bay đi, cũng chỉ trong chớp mắt liền biến mất không thấy bóng dáng.
Hai tháng sau, tại một phiến sơn mạch giao giới hiếm thấy bóng người của Nhân Yêu hai tộc đột nhiên xuất hiện một biển sương mù rộng mênh mông không thấy đầu cuối, cơ hồ chiếm mất một phần ba diện tích sơn mạch. Biển sương mù này trông vậy mà bất kỳ ai tiến vào bên trong biển sương mù lập tức sẽ thấy được một hòn đảo đen sì huyền phù cách mặt đất mấy trăm trượng, mà ở phụ cận hòn đảo lại có hàng trăm khối thiên thạch to lớn từ từ xoay quanh hòn đảo không ngừng. Ở phía trên mỗi khối cự thạch lại có vài toà lầu các cùng đài cao, còn có một vài trọng giáp giáp sĩ đứng thẳng tắp bên trên. Ngoài ra còn có không ít những phi thuyền, phi xa thi thoảng từ trên cự đạo bay ra bay vào mà tuần tra bất định.
Tại hư không hòn đảo, một màn sáng do cấm chế chi lực có thể dùng mắt thường thấy được trải rộng một tầng, cơ hồ như muốn đem cả hư không bao lại vào trong.
Cả toà đảo được phòng hộ nghiêm mật vô cùng, đây chính là thánh địa trong mắt vô số Nhân Yêu tộc nhân, Thánh đảo.
Cùng lúc đó, bên trong một toà cung điện trên Thánh đảo, mấy vị Hợp Thể kỳ trưởng lão mặc trang phục và trang sức đặc biệt đang phân thành hai hàng ngồi trong đại điện nhưng thần sắc và sắc mặt lại có chút lo nghĩ, bất an.
“Lý tiên tử có lẽ sớm phải tới rồi chứ!”
Một gã nam tử khuôn mặt trắng nỗn rốt cục không nhịn được mà hướng một lão giả hỏi.
“Tuần đạo hữu đừng quá nóng lòng, Lý Dung tiên tử sớm đã truyền tin lại, nói hôm nay sẽ tới nơi, nghĩ rằng sẽ tuyệt không sai đâu.”
Một lão giả chậm rãi đáp.
“Ta tự nhiên hiểu, bất quá hiện tại đã qua buổi trưa rồi. Tuần mỗ chỉ là sợ Lý tiên tử trên đường gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn mà thôi.”
Nam tử trắng nõn thở dài một hơi, nói.
“Hắc hắc, có Hàn tiền bối đi cùng mà sao có thể xảy ra chuyện gì được.”
Một phu nhân mặc áo bào trắng lại cười hắc hắc, nói.
“Hoàn toàn chính xác, với thần thông Hàn tiền bối triển lộ trong đại điển Đại Thừa e là Mạc tiền bối cùng Ngao Khiếu tiền bối cũng không có thể so sánh được. Nếu không phải vậy, những Thánh đảo trưởng lão chúng ta cũng sẽ không toàn bộ ngồi đây thành thành thật thật chờ hơn nửa ngày trời.”
Lão giả cười khổ một tiếng, nói.
“Bất quá cũng là lời đồn mà thôi, chúng ta cũng đâu phải là tận mắt chứng kiến! Hàn tiền bối thần thông tuy rằng cường đại nhưng như trong lời đồn rằng chỉ phất tay một cái liền đánh cho vị Đại Thừa được Dạ Xoa tộc dấu diếm thương nặng, cái không khỏi có chút khó tin quá đi!”
Nam tử trắng nõn có chút do dự, nói.
“Cho dù lời đồn có chút hơi quá nhưng thần thông Hàn tiền bối tuyệt không phải so với những người vừa tiến giai Đại Thừa khác so sánh được, điểm ấy chắc chắn không sai. Huống hồ, hiện tại Mạc đại nhân cùng Ngao Khiếu hai vị tiền bối lại đang ở Ma giới, cũng chỉ có thể trông cậy Hàn tiền bối xuất thủ cứu giúp mà quay về bản tộc thôi. Vô luận là đúng hay sai, chúng ta hiện chỉ có thể dốc sức phụ trợ Hàn tiền bối mà thôi.”
Lão giả không chú do dự, khẳng định nói.
“Hai tộc đã xuất hiện một vị Đại Thừa nữa, Thánh đảo chúng ta tự nhiên phải hết sức hỗ trợ rồi. Chỉ là, vì sự tình đệ tử của hắn lúc trước e là đã kết tội lớn rồi. Hàn tiền bối sẽ không bất mãn đối với Thánh đảo đó chứ?”
Nam tử trắng nõn cười khổ một tiếng, nói.
Nghe được lời này, không ít Thánh đảo trưởng lão biến đổi sắc mặt.
“Yên tâm đi! Hàn tiền bối có thể bước vào Đại Thừa chi cảnh tâm cảnh tự nhiên sẽ không phải là hạng tiểu nhân. Huống hồ, hành động lúc trước của chúng ta tự nhiên cũng vì tương lai hai tộc mà suy tính, Hàn tiền bối sẽ tuyệt không bởi vì chuyện này mà xử tội đâu.”
Lão giả không cho là đúng, nói.
Nghe lão giả nói vậy, những trưởng lão khác không khỏi dịu sắc mặt xuống.
Lão giả cười nhẹ một tiếng, đang muốn nói thêm gì nữa thì ngoài đại điện truyền đến một thanh âm thanh thuý:
“Chư vị đạo hữu quả nhiên toàn bộ ở dây, như vậy ngược lại không cần tiểu muội phải đi tìm từng người thông báo rồi.”
Vừa dứt lời, ngoài điện chợt xuất hiện một thân ảnh lắc lư đi tới, là ba nữ tử.
Đúng là Lý Dung, Ngân Nguyệt, Chu Quả Nhi ba người. Người vừa lên tiếng tự nhiên là Lý Dung rồi, trên mặt một mảnh cười dịu dàng. Duy chỉ Hàn Lập cùng Giải đạo nhân là không thấy bóng dáng.
“A! Là Lý tiên tử, Linh Lung đạo hữu. Hàn tiền bối hẳn là đã đến…”
Trong đại điện lập tức xôn xao một trận, lão giả giật mình liền đứng dậy hỏi.
“Hàn tiền bối đích xác là đã đến Thánh đảo, nhưng tiền bối không cùng đi với ta mà đi tới một địa phương trên đảo rồi. Bất quá, chư vị yên tâm đi, Hàn tiền bối nói là sẽ nhanh chóng tới gặp mặt mọi người.”
Lý Dung tự nhiên cười nói, đáp.