Anh thành thục vén chăn lên, chui vào, cất máy tính sang một bên.
Anh ôm em bé quen rồi, cô quen thuộc anh nên rất nhanh đã bò qua, bắp chân gác lên người anh. Mọi thứ dường như rất quen thuộc.
Cố Thành Trung cảm nhận được động tác thân mật của cô, tâm mềm nhữn.
Anh không buồn ngủ, tranh trú nằm trông cô.
Nhịp thở của hai người cùng tân suất, tựa như muốn hòa thành một.
Thời gian từng phút từng phút chậm rãi trôi qua, anh chỉ hận không thể làm cho quấng thời gian này vĩnh viên ngừng lại.
Hứa Linh Trúc ngủ hai giờ, tự nhiên tỉnh giấc. Cô tỉnh dậy thấy có gì sai sai, bản thân hình như đang ôm một người đàn ông.
Cô giật mình, ngước mắt trông thấy khuôn mặt tuấn tú vô song củ Cố Thành Trung.
Anh nhằm mắt lại, cũng đang ngủ Say.
Cô nhanh chóng tỉnh táo, tranh thủ thời gian kiểm tra quần áo của mình, phát hiện hai người đều hoàn hảo không chút tổn hại.
Cô còn kỹ càng vén chăn lên nhìn nơi nào đó của người đàn ông này, nhìn thấy mọi thứ đều bình thường mới yên tâm.
Xem ra không xảy ra việc gì, Cố Thành Trung đúng thật là chính nhân quân tử, nói được làm được.
Cô bình tĩnh lại, không sợ gì nữa.
Cô nghiêng đầu chống cằm nhìn người đàn ông trước mặt/ Đây là chồng cô à?
Mười tám tuổi gặp nhau, hai mươi tuổi gặp nhau, hai mươi ba tuổi sinh con.
Cô đã đọc tin tức trên báo, Cố Thành Trung sủng ái cô là thật, nhưng hai người cũng đã trải qua nhiều chuyện không mấy tốt đẹp.
Cô thực ra vẫn muốn hỏi Cố Thành Trung một việc.
Nếu thời gian có thể quay ngược, anh vẫn sẽ chọn cô chứ?