Lâm Thiển Thiển nhìn thoáng qua Ninh Thư, do dự một chút hỏi.
“Trang Vũ Đồng, dược mà cô và Tô Mạn Ngọc uống có thể cho tôi một chút không?
Ninh Thư nhìn Lâm Thiển Thiển, cô ta hơi co quắp kéo áo khoác trên người lại, cắn cánh môi trắng bệch hỏi.
“Không có à?”
Ninh Thư gật đầu nói.
“Có, tôi rót cho cô một ít.”
Tô Mạn Ngọc bĩu môi không nói gì, Ninh Thư rót dược đưa cho Lâm Thiển Thiển, cô ta chậm rãi uống.
Quý Thanh Viễn bên này không muốn để bạn gái chịu khổ, về đến nhà luôn cầu xin đạo sĩ, cuối cùng để đạo sĩ ra tay diệt quỷ.
Quý Thanh Viễn bên này thực sự không muốn để bạn gái chịu khổ, về nhà cứ xin đạo sĩ mãi, cuối cùng ông ta chịu ra tay trừ quỷ.
Quý Thanh Viễn rất bất mãn với đạo sĩ mũi trâu này, diệt quỷ thì diệt đi, còn một hai phải này kia, ở Quý gia ăn sung mặc sướng, trở thành khsch quý, nhưng lão đạo sĩ này thật sự rất ngạo mạn, làm hắn ta rất bất mãn.
Nhưng là hiện tại có việc cầu người, hắn chỉ có thể nén bất mãn vào lòng.
Ký túc xá an tĩnh mấy ngày, nữ quỷ cũng không tới, cũng không lại dây dưa Lâm Thiển Thiển cô ta ngủ ngon được mấy ngày, sắc mặt trở nên tốt hơn nhiều.
Nhưng Ninh Thư lại run sợ trong lòng, nắm linh hồn châu trong tay đến toát cả mồ hôi, loại cảm giác này giống như yên lặng trước bão táp vậy,
Bên ngoài ký túc xá đên đen đặc, không có chút ánh trăng nào, sung quanh cực kỳ yên tĩnh, an tĩnh đến tịch mịch.
Thái dương Ninh Thư đặc biệt nảy lên, đẩy đẩy Tô Mạn Ngọc sắp ngủ.
“Đừng ngủ.”
“Làm sao vậy?”
Trong giọng nói của Tô Mạn Ngọc mang theo âm mũi dày đặc và buồn ngủ.
“Muộn thế này rồi còn không ngủ à?”
Ninh Thư nhỏ giọng nói.
“Trong lòng tôi cảm giác không tốt lắm, đừng ngủ.”
“Được.”
Tô Mạn Ngọc ngáp một cái.
Ninh Thư cảm giác xung quanh càng ngày càng tối, dần dần toàn bộ trời đất giống như bị ngâm vào mực nước vậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, một chút ánh sáng cũng không có.
Ninh Thư nắm chặt linh hồn châu, cảm giác trong bóng đêm khó hô hấp, Tô Mạn Ngọc bên cạnh khó khăn nói.
“Vũ Đồng, tôi cảm giác mình không thở được.”
“Tôi cũng vậy, sao lại thế này.”
Ninh Thư cảm thấy nữ quỷ vào được, hơn nữa một chút tiếng động đều không có.
“Kẽo kẹt.”
Giường Lâm Thiển Thiển có tiếng động, trong phòng yên tĩnh càng thêm rõ ràng, sau đó nghe được tiếng bước chân trầm trọng.
Lâm Thiển Thiển đi lên, lấy tình huống hiện tại của cô ta, căn bản không đứng dậy nổi, hơn nữa không nghe được giọng nói khốn khổ của cô ta.
Mẹ, lại nhập vào rồi, xem ra nữ quỷ này nhập vào cơ thể cô ta nhập đến nghiện rồi, luôn nhập vào cô ta.
Ninh Thư sờ đèn pin đầu giường, mở đèn pin ra chỉ hướng cửa, nhìn thấy Lâm Thiển Thiển đi ra ký túc xá, Ninh Thư vội vàng đẩy đẩy Tô Mạn Ngọc hô.
“Lâm Thiển Thiển bị quỷ nhập.”
Ninh Thư vội vàng nhảy xuống giường đuổi theo Lâm Thiển Thiển, Tô Mạn Ngọc vội vàng hô.
“Trang Vũ Đồng, cô từ từ, tôi nhìn không thấy a.”
Tô Mạn Ngọc vội vàng bò từ thang giường xuống dưới, đuổi theo Ninh Thư.
Ninh Thư chạy nhanh, chờ ra đến cửa lớn ký túc xá mới đuổi theo, Lâm Thiển Thiển quay đầu lạnh lùng nhìn Ninh Thư, trực tiếp dùng tay vặn cửa sắt ký túc xá, sau đó kẽo kẹt mở cửa sắt đi ra ngoài, Ninh Thư chạy tới túm chặt Lâm Thiển Thiển, Lâm Thiển Thiển trực tiếp mạnh mẽ ném Ninh Thư ra.
Ninh Thư bị ném, vội vàng vận khí ổn định thân thể mình, sắc mặt khẽ biến, cảm giác nữ quỷ này lại lợi hại.
“Trang Vũ Đồng, Vũ Đồng.”
Tô Mạn Ngọc đuổi theo, thở hồng hộc đứng bên cạnh Ninh Thư, nhìn Lâm Thiển Thiển cả người hắc khí, ánh mắt sắc bén oán độc ánh mắt làm Tô Mạn Ngọc rùng mình một cái, tránh đi ánh mắt.
“Lại đi theo tao thì đi tìm chết đi.”
Giọng nói của Lâm Thiển Thiển rất nghẹn ngào lại bén nhọn, giống như tiếng móng tay cào lên bảng đen ở, khó nghe chói tai.