Joshua nhướn mày: “Có thể tin lời họ không?”
“Hẳn là có.” Bạch Thời đáp, “Trước giờ Trọng Huy nói chuyện bằng thực lực, gene của họ không tốt, dù có lập chiến công cũng không được hưởng lợi ích mấy, họ cũng không ngu, không có khả năng mạo hiểm để lừa em.”
Joshua yên tâm, ừ một tiếng.
“Nhớ đừng làm họ bị thương.”
“Anh biết.” Joshua vội ngắt liên lạc, đưa mắt nhìn tọa độ, phát hiện đó là một hành tinh cách bọn họ không xa, bèn thương lượng với tướng quân một lát, tăng tốc lao về phía kia.
Phỏng đoán của Lam nhanh chóng thành sự thật.
Hắn bình tĩnh ngủ một giấc, mới sáng sớm ngày hôm sau đã thấy Phượng Tắc bị cung kính mời ra ngoài, giữa trưa mới quay lại, sắc mặt vất vả lắm mới khôi phục sau một đêm nghỉ ngơi lại trở nên hơi trắng, Lam tò mò nhướn mày: “Chúng tra tấn cậu?”
“Không phải.” Phượng Tắc chẳng muốn nhiều lời, nằm trên người nhắm mắt ngủ, mãi tới hai giờ sau mới mở mắt, chậm rãi hoạt động tứ chi, thở phào một cái.
Lam chống cằm nhìn hắn: “Đi đâu?”
Phượng Tắc lười biếng đáp: “Không thể nói.”
“Tâm sự đi, ở đây chỉ có hai người chúng ta, dù sao tôi cũng bị bắt rồi, cậu còn băn khoản gì nữa?” Lam mỉm cười dò xét hắn, thăm dò, “Bọn chúng bắt cậu làm thí nghiệm?”
Phượng Tắc im lặng một giây: “… Không hẳn.”
Lam suy nghĩ: “Vậy là kết quả có lợi với cậu, nhưng quá trình cũng giống như làm thí nghiệm?”
Phượng Tắc không đáp, ngồi yên lặng.
Lam khẽ a một tiếng: “Phượng Tắc, tôi vẫn cảm thấy cậu không ngu.”
Phượng Tắc mở mắt nhìn hắn.
“Cậu bị cha nuôi giam ở đây, mặc dù đãi ngộ không tệ, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về tình hình bên ngoài, điều này nói rõ ông ta không tin cậu, thậm chí còn nghi ngờ cậu.” Lam quan sát hắn, “Thứ âi, có lẽ trong lòng cậu phải hiểu rõ ông ta dùng lý do “nghĩ cho con” để bắt cậu làm thí nghiệm, nếu không lúc nãy cậu sẽ không chần chừ, đúng chứ?”
Phượng Tắc vẫn không đáp, lấy một quyển sách từ tủ đầu giường, cúi đầu đọc.
Lam sờ mũi một cái: “Cho tôi mượn một quyển được không?”
Phượng Tắc tùy tiện tìm một quyển, bước xuống giường đưa cho hắn.
Lam lập tức thỏa mãn, nhận lấy từ khẽ hở của lồng sắt, tranh thủ quan sát đối phương. Phượng Tắc không để ý tới hắn, im lặng vài giây, chầm chậm nói: “Tôi sinh ra nhờ máy móc nuôi dưỡng, chưa từng gặp cha mẹ, là cha tôi nuôi tôi khôn lớn, nơi này chính là nhà tôi, nghe nói cha mẹ tôi cũng là người của Trọng Huy.”
“Hả?”
“Đáng tiếc, họ chưa kịp nhìn thấy tôi đã qua đời rồi.” Phượng Tắc nói, “Họ là bạn tốt của cha tôi, cha vẫn luôn điều tra hung thủ năm đó. Tôi cũng vậy.”
“Do người ngoài hay là nội bộ Trọng Huy?”
“Nội bộ.” Phượng Tắc thờ ơ nói sự thật cho Lam nghe, ngẩng đầu nhìn lại, “Nếu thật sự có một ngày Trọng Huy lụi tàn, các cậu có thể cầm được văn kiện cơ mât, hơn nữa giết ít người một chút, tôi sẽ ngoan ngoãn đầu hàng.”
Lam lập tức đồng ý, không nén nổi tiếng thở dài trong lòng.
Hắn vẫn luôn cảm thấy Phượng Tắc là một người rất tùy tính, có vẻ không hề có ham muốn mãnh liệt với quyền lực, hóa ra đều là vì quá cố chấp với một chuyện, thế cho nên rõ ràng có thể thấy rất nhiều thứ, nhưng vẫn không chịu rời bỏ.
Thời gian tiếp theo họ không nói về đế quốc hay Trọng Huy nữa, mà chỉ bàn tán về những thứ không quan trọng, ví dụ như Lam được biết trưởng lão không làm gì hắn là bởi vì ông ta không có ở đây, hắn cười gật đầu, tiếp tục nói chuyện phiếm, bầu không khí khá là hòa hợp.
Phượng Tắc nghỉ ngơi hai ngày lại bị dẫn ra ngoài, Lam nhìn hắn đi xa, lại liên tưởng tới cấp bậc của Phượng Tắc, có lẽ thí nghiệm có liên quan tới tinh thần lực, dù sao chỉ thiếu một chút nữa là Phượng Tắc sẽ trở thành cấp song S rồi.
Lam buồn chán mở sách, chuẩn bị đọc giải khuây thì đột ngột nghe thấy bên ngoài rối loạn tưng bừng, ngay sau đó cửa phòng đột nhiên mở ra, vội ngẩng đầu nhìn lại, thấy cặp song sinh dẫn theo một người chạy vào. Lam cười tươi: “Joshua?”
Joshua kéo mặt nạ xuống, khóe miệng cong cong, mở cửa cho hắn.
Lam đi ra ngoài, bên tai nghe thấy tiếng ầm ĩ xung quanh càng ngày càng vang vọng, chắc hai bên đã đánh nhau, nhắc nhở một câu Phượng Tắc cũng có ở đây. Joshua đã từng nghe cặp song sinh đề cập qua, vội vàng đáp lời, dẫn hắn xông ra ngoài.
Cuối hành lang có một gian phòng thí nghiệm, đi qua đó mới tới con đường dẫn ra ngoài, giờ phút này trưởng lão không có mặt, nơi này chỉ có một đám thế hệ trẻ, những nhân viên còn lại không có sức chiến đấu là bao.
Thời điểm Lam đến phòng thí nghiệm, trận chiến đã chuẩn bị kết thúc, hắn nhanh chóng nhìn quanh một vòng, phát hiện Phượng Tắc lại không hề có ở đây. Lam cố nén nghi vấn trong lòng, nhận lấy khẩu súng từ tay Joshua, cùng gia nhập trận chiến.
Thực lực của hai người rất mạnh, chẳng phí sức lực đã giải quyết đám người còn lại, Lam quan sát hai bên, tìm thấy cặp song sinh đang trốn trong góc, vừa định mở miệng nói có thể đi rồi, ai ngờ sắc mặt hai người trắng bệch, toàn thân run rẩy, không khỏi khựng lại.
“Làm sao thế?”
“Trưởng… Trưởng lão đã, đã trở về.” Cặp song sinh chỉ vào màn hình theo dõi, âm thanh run rẩy, thậm chí còn có tiếng khóc nức nở, “Không chỉ ông ta, còn có lão… lão đại, đã vào tầng khí quyển rồi, làm, làm sao đây?”
Có nghĩa là sắp tới rồi… Lam nhíu mày: “Nơi này là thành thị hả? Trốn đi?”
Cặp song sinh chán nản lắc đầu: “Không, nơi này là vùng địa cực, xung quanh đều là đồng hoang.”
Lam chỉ vào Joshua: “Vậy bọn họ tới thế nào.”
“Có một chiếc xe vận chuyển thức ăn, hôm nay là thời gian giao hàng, bọn họ ngồi xe tới.” Cặp song sinh đáp, “Nhưng mà dù chúng ta dùng cách này, có lẽ chưa chạy tới thành thị đã bị đuổi theo rồi.”
Lam vẫn luôn đề phòng Phượng Tắc, hắn cảm thấy không thể ở đây lâu, bèn vừa đi vừa hỏi hai người: “Có máy phi hành không?”
“Có.”
Lam trầm ngâm, tốc độ của máy phi hành rất nhanh, có thể đánh cuộc một lần, nhưng khuyết điểm là không gian quá nhỏ, không thể sử dụng cơ giáp ngay lập tức, nhỡ bị cơ giáp của đối phương đuổi theo, bọn họ không có sức chống cự, trên cơ bản thì đừng hòng sống.
Hắn bước ra ngoài, đưa mắt nhìn Joshua: “Có ý kiến gì không?”
“Ừm, A Bạch dẫn theo một nhóm người đang trên đường tới.” Joshua đáp, “Hay là dùng cơ giáp, chống chọi cho tới khi A Bạch đến, có lẽ sẽ đảm bảo hơn.”
Lam khẽ giật mình: “Còn bao lâu mới tới?”
“Sắp.”
Vậy thì có thể đánh cuộc một lần, Lam mỉm cười nhìn y: “Cược?”
“Cược đi.” Joshua đùa giỡn nhìn hắn, “Cậu nói nếu xui xẻo mà chết, bọn họ có thể hợp táng chúng ta không?”
Lam lập tức nhớ tới quan hệ giữa hai người dạo gần đây, nở nụ cười: “Có lẽ, nhưng cậu sẽ được hạ táng với thân phận là thái tử phi đó, không lỗ.”
“Vẫn thiếu, đến giờ tớ đã làm ăn được gì đâu.” Joshua đột nhiên đưa tay kéo Lam vào lòng, rũ mắt nhìn hắn, “Hôn một cái?”
Y nói xong không đợi người nọ đáp lời, cúi đầu hôn.
Lam nhìn khuôn mặt đột nhiên phóng đại, quả thực vội vàng luống cuống, ngẩn ngơ trong giây phát, nhưng sau đó lại cảm thấy một cơn đau truyền tới, đồng thử đột nhiên co lại, bỗng nhiên ngẩng đầu, giận dữ: “Joshua Kiều! Cậu… Ưm…”
Joshua bịt kín miệng hắn, dùng sức ôm chặt vào lòng, mãi tới khi tiêm hết thuốc mới buông ra, tâm trạng vui vẻ: “Ừm, mùi vị không tệ, hiếm lắm mới thấy cậu tức giận như thế.”
Sắc mặt Lam cực kỳ khó coi: “Cậu vừa tiêm cái gì cho tôi?”
“Đừng có biết rõ còn cố hỏi, tớ mới tìm trong phòng thí nghiệm, nó có thể giúp cậu ngủ một giấc.” Joshua vuốt mắt hắn, “Yên tâm, không cầm nhầm thuốc đâu.”
Lam đã đoán được sẽ là thứ của nợ này mà, sắc mặt càng tệ hơn: “Cậu lấy nó lúc nghe tin trưởng lão sắp tới? Cậu hoàn toàn không có ý định đánh cược…”
Hắn chưa nói xong đã cảm thấy trước mắt mơ hồ, lắc đầu, muốn làm bản thân tỉnh táo một chút, nhưng càng choáng váng hơn, hai chân mềm nhũn, té xuống.
Joshua kịp thời đỡ hắn, đưa cho tướng quân: “Đưa cậu ấy đi.”
Tướng quân biến sắc: “Không được! Tôi không thể để cậu một mình…”
“Đi đi.” Joshua ngắt lời, không cho phép từ chối, “Cậu ấy có thể là thái tử của các ông.”
“Nhưng chúng tôi vẫn phải ở lại.”
“Các người lợi hại được bao nhiêu?” Không khí xung quanh Joshua bỗng trở nên lạnh lẽo, “Tôi ghét nhất nói nhảm, ông tốt nhất đừng lặp lại lần thứ hai.”
Tướng quân cắn răng, nhìn y lần cuối, ôm Lam chạy lên máy phi hành, vội vã rời đi.
Joshua thả cơ giáp ra khỏi không gian, rảo bước tiếng vào khoang điều khiển, máy truyền tin đột ngột vang lên, là tên của Bạch Thời: “Sao rồi?”
Bạch Thời biết hôm nay bọn họ sẽ hành động, cũng đoán gần đến thời điểm rồi, bèn gọi hỏi tình hình diễn biến, đợi đến khi nghe y nói xong, giật mình thảng thốt: “Anh…”
Joshua không đáp, đưa mắt nhìn bầu trời: “Bọn chúng tới.”
Bạch Thời không thể quan sát toàn cảnh, chỉ nhìn thấy một mảng trời chiều thật lớn. Cậu giật mình nhớ tới hình ảnh rất lâu về trước, khi ấy là lúc thi đấu Liên Minh, Joshua quyết đấu với chiến đội Hoàng Gia, tới cuối cùng chỉ còn một mình y, lấy kiếm chống đất, uy phong lẫm liệt đứng thẳng.
Bản đồ lúc ấy cũng là một buổi trời chiều.
Đỏ như máu.
Trong lòng Bạch Thời dâng lên một cảm giác điềm xấu đang tới, giọng gay gắt: “Đừng có chết, phải chống cự cho em!”
Joshua bật cười, đưa tay ngắt liên lạc.