Hạ Nhi giơ đầu ngón tay chạm khẽ lên chóp mũi Khương Tình, cười như không cười:
“Em biết. Nhưng chị làm như vậy, người nhà chị sẽ cảm thấy chị quá xem trọng em. Những gì họ nghĩ cho chị đều bị chị gạt phăng đi không chút lưỡng lự, trong đầu trong tim ngoài em ra lại chẳng còn cái gì. Nếu em là họ, cũng cảm thấy khó chịu lắm. Hai chúng ta không thể ích kỷ như vậy, em muốn sự chấp thuận từ gia đình chị, như vậy em mới là ‘bà Khương’ đúng nghĩa được.”
Khương Tình im lặng, chỉ nhìn cô, trong đôi mắt có chút quầng sáng sâu xa.
“Khương Tình!” Hạ Nhi thấp giọng gọi.
Hít sâu một hơi, Khương Tình nhẹ giọng:
“Được. Nhưng chuyện này em để tôi giải quyết. Để chuyện gia đình ảnh hưởng đến việc kết hôn, là lỗi của tôi. Đừng quan tâm tới nữa. Tôi sẽ khiến họ tự nguyện tới tận cửa Hạ gia cầu ông nội Hạ gả em cho tôi. Em đồng ý không?”
Hạ Nhi trợn tròn mắt, vội vàng lắc đầu liên tục.
Khương Tình rướn người hôn lên môi cô, hơi thở như lan như sương thoang thoảng:
“Ngoan! Nghe lời tôi. Đợi tôi thêm một thời gian nữa. Không lâu đâu.”
________
Club X
Hương Vũ uống say khướt.
Cả người Hương Vũ đã gục xuống ghế sofa, chìm hẳn trong ánh đèn mờ mờ chớp nháy.
Xung quanh còn có đám bạn bè hồi đại học, cũng uống đến ngả nghiêng.
Vì chào mừng Hương Vũ trở về nước, bạn bè tụ tập chào đón cũng là lẽ đương nhiên.
Club X vốn không phải là kiểu quán bar sạch sẽ. Những cô gái tới đây chơi bời ánh mắt đều rất nhanh nhạy, bàn nào có tiềm lực nhất là len lỏi vào bàn đó.
Hương Vũ vẻ ngoài khá bắt mắt, mới bước vào quán bar đã hút mắt người chú ý, nhưng ánh mắt Hương Vũ chỉ nhìn vào những cô gái ăn mặc nóng bỏng.
Người có mắt nhìn đều nhận ra, vì thế không ít cô gái ra sức dính vào Hương Vũ.
Hương Vũ dùng sức đẩy họ, miệng lẩm bẩm:
“Tránh ra..”
Tiến Minh cùng Tinh Thần nhìn thấy liền bật cười.
Tinh Thần một tay dựa lên tay vịn sofa, một tay ôm một cô gái thân hình quyến rũ, cười đến vô lại:
“Hương Vũ, cậu ngại gì chứ. Những năm qua ở nước M cũng công khai rồi mà, tớ còn biết cậu ở bên nước M không hề quen bạn gái, về nước rồi thì cứ thoả sức đi, những cô gái mắt xanh tóc vàng bên đó không nhu thuận như những cô em ở đây đâu.”
Tiến Minh vươn tay nhấc ly rượu vang đỏ, hùa theo Tinh Thần cười phá lên:
“Tinh Thần nói không sai. Nhưng tớ lại nghĩ Hương Vũ không quen bạn gái là vì một người nha, không phải vì những cô nàng tóc vàng mắt xanh bên đó không hợp với cậu ấy.”
Tinh Thần nghiêng đầu qua, vẻ mặt tò mò:
“Cậu biết chuyện gì à?”
Tiến Minh không đáp, chỉ cười khẽ nhìn Hương Vũ.
Hương Vũ nhếch môi cười, quay sang nhìn An Tranh đang ngồi một góc, tay vẫn từ chối sự động chạm từ hai cô gái ăn mặc lả lướt bên cạnh, giọng có chút không vững:
“An Tranh cũng không quên được một người đấy. Sao các cậu không chọc ghẹo cậu ấy? Cứ đè mỗi tôi ra trêu đùa chứ?”
An Tranh nghiêng đầu, lười biếng nâng ly rượu lên môi nhấp một ngụm, giọng bình thản không vui không giận:
“Các cậu ấy không dám.”
Tiến Minh và Tinh Thần nghe thấy liền gật đầu liên tục.
Đúng a. Bọn họ không dám chọc tiểu tổ tông này đâu.
Cao Vỹ Quang yên lặng ngồi một bên không nói, liên tục nốc rượu.
Một lát sau, Hương Vũ uống đến say mèm, Bối Lạc tới.
Trong phòng bao yên tĩnh, Bối Lạc chậm rãi tiến lên, không nói không rằng túm lấy tay Hương Vũ, đau tới nỗi Hương Vũ kêu lên inh ỏi.
Hai cô gái ngồi bên cạnh đang sờ mó lung tung thấy vậy vội vàng đứng dậy, bỏ chạy tán loạn.
Hương vũ tuy là đã say đến mơ màng nhưng vẫn nhìn rõ người kéo tay mình là ai, mừng rỡ ngồi dậy, ôm chặt lấy Bối Lạc không buông:
“Cậu tới rồi, tôi còn tưởng cậu không cần tôi nữa. Không muốn nhìn thấy tôi…”
Ngữ khí say khướt đến độ không kiểm soát được tâm tư tận đáy lòng.
Bối Lạc đen mặt, thật sự muốn giả vờ không quen biết Hương Vũ.
Nửa tiếng trước, Hương Vũ gọi điện thoại cho cô, khóc rưng rức, đại ý là con người sống quá mệt mỏi, muốn quên một người lại dùng thời gian dài như vậy vẫn không quên được. Còn đòi sống đòi chết, muốn gặp mặt cô một lần.
Bối Lạc nghe thấy liền sợ hết hồn, không dám khinh suất, lỡ xảy ra án mạng thật thì phải làm sao?
Vì thế cô mới lái xe tới đây.
Cái ôm của Hương Vũ rất chặt chẽ, suýt nữa khiến Bối Lạc không thể thở nổi.
Tinh Thần nhìn thấy Bối Lạc liền cười lớn, tuy hắn cũng đã uống say đến nghiêng ngả, nhưng vẫn có ý thức, lần lượt nhìn về phía Hương Vũ và cười:
“Cứ ngỡ là ai. Hoá ra người cậu quên không được lại chính là Bối Lạc. Hương Vũ. Cậu cũng thật có mắt nhìn đấy.”
Tiến Minh vươn tay rót một ly rượu đưa tới trước mặt Bối Lạc, cười cười nói:
“Đã tới đây rồi thì uống một ly đi. Cũng khá lâu rồi chúng ta chưa gặp mặt, đúng không?”
Bối Lạc vẻ mặt lạnh lẽo nhìn Tiến Minh, tay cũng không đưa ra nhận lấy ly rượu.
Hương Vũ liếc mắt liền thấy Bối Lạc không vui, lảo đảo tiến lên giật lấy ly rượu trong tay Tiến Minh, lạnh giọng:
“Mời gì mà mời. Cậu ấy không thích rượu. Để tôi.”
Bối Lạc nghe được câu này, chẳng hiểu sao trong lòng chợt nóng bừng… cô hơi cúi gằm xuống, giống như ủ rũ, rất lâu không nói năng gì.
Hương Vũ say nhưng vẫn nhớ rõ cô không thích rượu.
Tinh Thần nhìn Hương Vũ nốc cạn ly rượu liền vỗ tay tán thưởng.
“Rất khí phách nha. Cậu thay đổi nhiều đấy.”
Hương Vũ không đáp lời, chỉ ngã gục xuống ghế sofa.
Bối Lạc vươn tay đỡ lấy cánh tay Hương Vũ, thấp giọng:
“Câu ta mời tôi, cô cản làm cái gì?”
Hương Vũ cong môi cười khẽ, ngước đôi mắt đen láy xinh đẹp lên nhìn Bối Lạc, ngữ khí nghiêm túc không nghe ra chút say nào:
“Bối Lạc! Cậu thích tôi không?”
Bối Lạc sững sờ, cứng người trong giây lát.
Hương Vũ đợi câu trả lời từ Bối Lạc, lại chỉ nhận được sự trầm mặc, cô bật cười. Nụ cười khổ sở đau xót vốn dĩ chôn giấu rất sâu tận đáy lòng ba năm qua lại hiện lên, như cào xé tâm can, đau đớn không thở nổi.
Thích một người là rất tự nhiên, ở trong ánh mắt, xuất phát từ trái tim. Cho dù chỉ là một thoáng ngập ngừng thì cũng không gọi là thích nữa.
Bối Lạc nhìn thấy nụ cười quen thuộc đó, ba năm qua, cô vẫn còn nhớ ngày ấy. Hương Vũ đứng trước mặt cô, nở nụ cười bi thương tột cùng rồi rời đi, giống như hiện giờ.
Trong trái tim dâng lên cảm xúc đau xót, Bối Lạc cắn môi, cố dằn xuống sự khó chịu trong lòng, lạnh giọng:
“Cô cũng biết tôi yêu Khương Tình đến mức nào đấy. Là thích diện mạo và tiền bạc ư? Không phải! Tôi thích chính là khí chất, là sự tài hoa hoàn mỹ. Đó là thứ khiến tất cả nữ nhân sùng bái, là sức mạnh khiến nữ nhân cảm nhận được sự an toàn. Cô nói cô yêu tôi sao? Muốn tôi làm bạn gái của cô? Hương Vũ! Cô bây giờ với bộ dạng hiện tại lại muốn tôi yêu cô? Làm bạn gái của cô?”
Hương Vũ nghe thấy, từng cơn buồn bã tràn qua trong lòng, nhưng nụ cười luôn giữ trên khuôn mặt, trái tim càng thắt lại, lại thêm chút đắng chát, giống như uống phải một ngụm trà đắng vậy, mùi vị không thanh mát mà bí bách…
Cô âm thầm cười khổ, tự mắng mình đúng là say rồi nên phát điên, cố gắng ép ra một nụ cười trông có vẻ rất tùy ý, rồi quay đầu nhìn Bối Lạc:
“Tôi quả thật không xứng với em. Tôi sinh ra đã không phải là người tài giỏi hoàn mỹ. Khương Tình là thiên tài, em mãi mãi không hiểu được cảm nhận của tôi, vì tài hoa của Khương Tình là bẩm sinh. Tôi từ nhỏ đã quen biết cô ấy, mọi thứ cô ấy làm đều dễ dàng hơn người khác, không phải nỗ lực, không phải giành giật cũng đạt được mọi thứ mà cô ấy muốn, hoàn toàn không hiểu được mùi vị đánh mất thứ gì đó quan trọng. Không! Bây giờ đã có Hạ Nhi. Cô ấy ngoài Hạ Nhi ra không cần bất kì điều gì khác nữa. Còn tôi, ngay cả tư cách để yêu một người cũng không có.”
Bối Lạc yên lặng nghe, hai cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy đầu gối, mái tóc rủ xuống, trên người là bộ đồ thể thao rộng rãi, trông cô uể oải và sạch sẽ như một đứa trẻ vậy, thấp giọng nói:
“Tôi đã nói rồi, nữ nhân như tôi cần chính là cảm giác an toàn. Cô cho được sao?”
Ngữ điệu của Bối Lạc không cao không thấp, không nghe ra cảm xúc.
Hương Vũ ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn Bối Lạc, giọng trở nên trầm và dịu dàng hơn:
“Nếu tôi thay đổi, có thể mạnh mẽ như Khương Tình, bảo vệ được em, em sẽ đi theo tôi sao?”
Bối Lạc nghiêng đầu nhìn Hương Vũ, mái tóc dài đổ sang một bên, để lộ ra một đoạn cần cổ, cực kỳ trắng trẻo. Môi cô còn không có quá nhiều sắc máu, khuôn mặt to bằng bàn tay, đôi mắt đen láy như hồ sâu càng to hơn.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần tới mức Hương Vũ chỉ cần giơ tay là chạm được vào cô, nhưng cô lại ngang nhiên xây một bức tường vô hình giữa họ.
“Đi theo cô uống gió Tây Bắc à?” Bối Lạc lạnh lùng quát.
“Không không không…”
Hương Vũ vội vàng kéo Bối Lạc lại:
“Tôi có thể không bằng Khương Tình trong tất cả mọi thứ, nhưng tôi yêu em, tôi có thể nuôi em, bảo vệ em, tôi có tiền, sẽ không để em chịu khổ.”
Hương Vũ nói liền mạch mấy câu, dứt lời lại đầu gãi tai, ấp a ấp úng lặp lại một lần nữa:
“Tôi nhất định không để em chịu chút uỷ khuất nào.”
Bối Lạc cười lạnh:
“Tôi yêu Khương Tình nhiều năm như vậy, cô ấy là người như thế nào, bản thân cô cũng biết rất rõ. Tôi không hi vọng cô có bản lĩnh thắng được cô ấy. Nhưng ít nhất không thể quá thua kém được. Tôi làm người rất thực tế, đợi đến khi nào cô có bản lĩnh bảo vệ được tôi. Lúc đó tôi sẽ suy nghĩ lại.”