Suy cho cùng người bị xâm phạm quyền riêng tư là cậu và Dịch Kim, đối phương lại cố tình không thèm đọc yêu cầu của cậu.
Úc Ninh tức giận, bỗng nhớ ra mình bỏ quên Lục Quyện nãy giờ.
Cậu không kìm lòng được gửi voice chat cho Lục Quyện, ngữ khí trập chùng, mang theo một chút giận dỗi, “Blogger chặn em rồi.”
“Người đó cảm thấy có thể kiếm tiền trên hình ảnh của em sao?”
Lúc này Lục Quyện đã về phòng.
Đối với chuyện Úc Ninh mãi chưa trả lời tin nhắn, hắn không để ý nhiều.
Tuy rất muốn trực tiếp nhúng tay vào chuyện của Úc Ninh, nhưng dù sao đây cũng là việc cá nhân, hẳn là Úc Ninh sẽ có phương thức xử lý riêng.
Lục Quyện bước ra khỏi phòng tắm, bỗng nhận được voice chat của Úc Ninh
Có vẻ đã bực mình thật rồi.
Ngữ khí không giống với bình thường lắm.
Sống động hơn nhiều.
Lục Quyện khẽ cười, ném quần áo bẩn vào sọt đồ, tròng áo ngủ lên, không trả lời Úc Ninh ngay mà bấm vào Weibo của blogger kia.
Dùng tài khoản chính chủ của mình.
Úc Ninh đợi một hồi vẫn chưa thấy Lục Quyện đáp lại, bỗng nhận ra cậu có chút bốc đồng.
Coi như lúc trước Lục Quyện hỏi cậu có tức giận không, thì cũng chỉ vì yêu cầu phải giúp đỡ cậu của ba mẹ hắn thôi.
Cậu không thể xem Lục Quyện là người để cậu có thể tức giận hay mất bình tĩnh.
Nghĩ vậy, Úc Ninh vùi mặt vào lòng bàn tay.
Đột nhiên có hơi hụt hẫng.
Cậu không biết cảm giác này đến từ đâu.
Thực chất cậu là người khá nóng nảy.
Nhưng cậu không phải một đứa trẻ bình thường, cậu phải chăm sóc bà ngoại, cũng chỉ có mình bà ngoại thôi.
Cậu không thể nổi nóng, cũng không thể gây rắc rối
Như vậy sẽ khiến bà mệt mỏi hơn nữa.
Úc Ninh cúi đầu, sau một hồi tự thuyết phục, cậu lại cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tin nhắn không có cách nào thu hồi được, nhưng chỉ cần cậu vờ như không nhìn thấy thì tức là chưa gửi.
Chỉ cần cậu không xấu hổ, người xấu hổ sẽ là Lục Quyện.
Thấm nhuần tư tưởng này, Úc Ninh lại mở weibo của blogger nọ lên.
Mới đầu cậu còn tưởng mạng bị lag.
Weibo của blogger sạch sành sanh, không có một bài viết nào.
Bị chặn thì sẽ không nhìn thấy bài nào như vậy sao?
Úc Ninh ngẩn người, thử load lại.
Lần này nhảy ra một bài viết mới toanh.
Chỉ vừa đăng khoảng chừng mấy giây trước.
【 Rất xin lỗi, tôi không nên vì ích kỷ cá nhân mà không màng đến cảm giác của người khác 】
Chưa được bao lâu, dưới bài viết đã có hơn chục bình luận.
【 Sao ảnh của anh trai nhỏ đột nhiên biến mất rồi? 】
【 Truyền thông bẩn à? Trò cũ rích 】
【 Truyền thông bẩn cái đầu ông, fan bảo bối không mời mà đến đây, bảo bối nhà tôi phát sóng trực tiếp cũng không chăm chút ngoại hình, thậm chí còn không cần quà của chúng tôi, còn cần truyền thông sao? 】
【 Vừa rồi còn kêu không xóa bài mà bây giờ xóa? 】
【 Không sao cả, tui lưu lại rồi! Ai cần ib nhá! 】
Nhưng chưa được bao lâu, cái người nói mình đã lưu ảnh cũng mất tăm.
Úc Ninh càng thêm mờ mịt.
Đối phương còn không thèm phản hồi tin nhắn của cậu, sao đột nhiên lại xóa bài, đã vậy còn bằng lòng xin lỗi.
Mà ở một bên khác.
Blogger vốn định dựa vào bài viết này để thu hút độ nổi tiếng nhất định, dù sao trong khoảng thời gian này, chuyện giữa A Quyết và bạn học Purin vẫn còn hot, được bàn tán nhiều, cứ như vậy, đợi đến khi có nhiều người theo dõi hơn thì hắn ta sẽ bán weibo.
Bởi vậy, hắn ta không định trả lời bạn học Purin.
Đối phương nói xóa liền xóa, dựa vào cái gì chứ? Còn không cho hắn ta được đồng nào.
Hắn ta dựa vào bản lĩnh để chụp trộm cơ mà.
Nhưng chẳng vui được bao lâu, một tài khoản Weibo tích đỏ nhắn riêng cho hắn ta.
Mới đầu blogger rất kích động.
Vì tài khoản này tên TVT—LUJU, hắn ta còn cố tình bấm vào trang cá nhân của đối phương kiểm tra, quả thật là chính chủ.
Trên căn bản ai chơi PUBG đều biết Quyện Thần.
Blogger cũng không ngoại lệ.
Nếu không phải đã xem buổi phát sóng trực tiếp của bạn học Purin, hắn ta cũng sẽ không cất công chụp lén đối phương.
Blogger không nghĩ ra làm sao Lục Quyện lại nhắn tin cho mình, mặc dù chỉ có mấy chữ đơn giản “Có đó không?”
Nhưng sau đó hắn ta không cười được nữa.
Ý tứ của đối phương rất đơn giản, song lực sát thương lại rất lớn.
TVT—LUJU: [ Cho bạn một phút để xóa bài, nếu không tất cả thông tin cá nhân của bạn sẽ được giao cho cảnh sát ]
TVT—LUJU: [ Phải rồi, đừng quên xin lỗi ]
Blogger:???
Tuy hắn ta muốn kiếm nhiệt thật, nhưng không muốn bị mời lên phường ăn bánh uống trà.
Hơn nữa hắn ta không đủ khả năng đối phó với cái người tên Lục Quyện này.
Hắn ta vô cùng lưu loát xóa bài weibo, còn dành hẳn một post để xin lỗi.
Nhưng một lúc sau, Lục Quyện lại gửi tin nhắn đến: [ Xin lỗi đối phương ]
Có vẻ rất không hài lòng hành động xin lỗi công khai như thế, tiện thể lôi kéo những ý kiến đồng tình.
Blogger sửng sốt, định gửi tin nhắn lại cho hắn, nhưng chợt nhận ra mình đã bị chặn rồi.
Úc Ninh nhìn thấy blogger gửi cho mình một đoạn xin lỗi thật dài, có hơi bối rối.
【 Xin lỗi, tôi không nên đăng hình của cậu khi chưa được cho phép… 】
Người nọ viết rất dài, Úc Ninh không rảnh để đọc.
Cậu không phải người sẽ dễ dàng bỏ qua cho người khác khi đã nhận được lời xin lỗi.
Cậu không nói gì, đanh mặt, vừa định chặn đối phương thì trên màn hình nhảy ra tin nhắn mới:【 Có thể mạo muội hỏi một câu, cậu và Quyện Thần là quan hệ như thế nào vậy? 】
Úc Ninh sững lại mấy giây.
Kéo đối phương vào danh sách đen, một câu cũng không muốn trả lời.