Hàn Thiên Nhược nghiêm túc nhìn cô: “Anh không đùa”
Cả không gian chìm vào tĩnh lặng.
Mặc Âu không biết phải trả lời như thế nào cho phải, nên nhanh chóng chuyển đề tài: “Nào, ăn bánh thôi”. Cô lấy thìa cho vào miệng một miếng bánh kem thật to, vừa ăn vừa khen nức nở: “Ưm… thật là thơm, cực kì ngọt”
Hàn Thiên Nhược thấy hai má Mặc Âu phồng lên khi ăn miếng bánh kem to đùng, bên miệng còn dính chút kem trông rất khả ái, đáng yêu. Anh không kìm lòng được mà duỗi bàn tay thon dài ra, tới bên miệng cô, giúp cô gái lau bánh kem vương hai bên mép miệng. Sau đó… Hàn Thiên Nhược không một chút thẹn thùng, tự nhiên mút lấy ngón tay có dính kem trên miệng của cô rồi nói: “Ngọt thật”
Mặc Âu thấy hành động của Hàn Thiên Nhược thì khuôn mặt đỏ bừng, ngại ngùng, lắp ba lắp bắp nói: “A… anh… như thế có khác gì là… h… hôn gián tiếp đâu”
Hàn Thiên Nhược cười đểu trêu chọc Mặc Âu: “Vậy em có muốn hôn trực tiếp hay không? Nếu em muốn thì anh có thể miễn cưỡng bản thân phục vụ vậy”
Mặc Âu xụ ra khuôn mặt ghét bỏ: “Không thèm! Anh để dành cho người khác đi ha”
Hàn Thiên Nhược cố ý nhấn mạnh nói: “Nhưng nó chỉ chấp nhận hôn mình em thôi. Còn người khác không thể”
Mặc Âu trợn tròn mắt: ”Làm gì có chuyện đó chứ?”
Hàn Thiên Nhược nhún vai: ”Có hay không thì em phải tự mình kiểm nghiệm mới biết”
Mặc Âu thấy mình sập vào bẫy của Hàn Thiên Nhược thì cả khuôn mặt liền nhăn nhó: “Anh… “
Hàn Thiên Nhược nhếch môi cười nói: “Anh làm sao?”
Mặc Âu hất cằm, lườm Hàn Thiên Nhược một cái: “Vô liêm sỉ”
Hàn Thiên Nhược nhún vai bất lực nói: “Anh cũng lực bất tòng tâm thôi, không thay đổi được. Đây cũng là gen anh được di truyền từ mẹ cả đấy. Cho nên cũng không thể trách anh như thế được. Người không biết không có lỗi không phải sao?”
Mặc Âu nghệt mặt trước câu phản bác hoàn hảo của vị đại thiếu gia nọ: “…”
Thế mà anh ta cũng dám đem cả mẹ của mình ra làm bia đỡ đạn luôn cơ đấy =_=