Triệu Cảnh Hoa nhớ lại một lúc, khoé miệng nhịn không được lại cong lên, dáng vẻ ngọt ngào nhớ nhung. Tạ Vãn Tinh ngồi đối diện ghét bỏ nhìn y một cái, nhanh tay trộm một đĩa thịt dưới mí mắt của y.
…
Tạ Vãn Tinh và Triệu Cảnh Hoa vừa ăn vừa nói chuyện, đến 9 giờ hơn mới rời khỏi quán lẩu.
Triệu Cảnh Hoa uống bia nhưng Tạ Vãn Tinh không uống. Chẳng qua trong nước ngọt anh uống khi nãy có chút cồn, nên gương mặt anh cũng hơi ửng hồng. Vừa ra khỏi quán, gió đêm thổi qua khiến cả hai tỉnh táo hơn một chút. Hai người từ từ đi bộ về khách sạn, sau đó tạm biệt nhau ở tầng 12.
Lúc Tạ Vãn Tinh mở cửa vào phòng có nhìn thoáng qua bên cạnh một chút. Hiện tại hành lang khách sạn không có một ai, chỉ có ánh đèn tường màu vàng ấm từ hai bên tường hắt xuống.
Người ở tầng này ngoại trừ anh và Triệu Cảnh Hoa thì chỉ còn nữ chính và Lý Tư Hành thôi.
Tạ Vãn Tinh vừa sờ thẻ phòng vừa nghĩ, không biết Phó Văn Thiện sẽ ở đâu.
Nhưng anh chỉ nghĩ vậy thôi, không định tìm hiểu rõ và càng không có ý định gửi tin nhắn hỏi Phó Văn Thiện.
Sau khi về phòng, anh cứ thế đi tắm rồi leo lên giường ngủ. Khi nãy uống nước ngọt có cồn làm anh hơi buồn ngủ, ngày mai phải quay cảnh đánh võ nên anh muốn đi ngủ sớm một chút, giữ tinh thần cho ngày mai.
Nhưng có lẽ vì ngủ quá sớm nên Tạ Vãn Tinh mới ngủ có mấy tiếng đã giật mình tỉnh dậy. Anh mò điện thoại xem giờ, thấy mới hơn 2 giờ sáng.
Anh không ngủ lại được nữa, cứ ngồi trên giường ngẩn người một lúc. Cuối cùng anh quyết định ngồi dậy gọi cho bộ phận chăm sóc khách hàng của khách sạn để gọi đồ ăn khuya.
Đồ ăn khuya được đưa tới rất nhanh, chuông cửa vừa vang lên là Tạ Vãn Tinh đã nhảy xuống giường đi mở cửa. Anh không cho người phục vụ đi vào mà tự mình đẩy xe đẩy vào.
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đóng cửa thì… cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra. Một người đàn ông mặc đồ đen đội mũ đi ra, vai rộng chân dài eo thon, đường cong cơ bắp đẹp mắt lộ ra. Cho dù chỉ nhìn dáng người cũng có thể thấy hormone bùng nổ.
Tạ Vãn Tinh quay đầu nhìn qua theo bản năng, vừa lúc đối mặt với Phó Văn Thiện đang định khoá cửa.
Trên hành lang dài yên tĩnh chỉ có cửa phòng của bọn họ mở ra. Cả hai im lặng đối diện với nhau trông y hệt hai bức tượng điêu khắc.
…
Phó Văn Thiện cũng không ngờ Tạ Vãn Tinh ở ngay cạnh phòng hắn.
Nếu hắn đã nói là đến thăm ban Lý Tư Hành thì đương nhiên phải ở cùng khách sạn với cậu ta. Lý Tư Hành cũng không để ý, tiện tay đặt phòng ở cùng tầng với cậu ta cho hắn.
Lúc Phó Văn Thiện vào ở cũng không nghĩ gì nhiều, càng không tự chui đầu vào lưới mà đi hỏi Lý Tư Hành rằng Tạ Vãn Tinh đang ở đâu.
Nhưng ai lại ngờ được, khách sạn nhiều phòng như vậy, nhiều tầng như vậy mà hắn và Tạ Vãn Tinh lại ở ngay cạnh nhau chứ.
Vốn hắn không ngủ được nên định ra ngoài hít thở không khí một chút. Nhưng thấy Tạ Vãn Tinh xong, hắn lập tức gạt bỏ suy nghĩ xuống lầu đi dạo đi.
Phó Văn Thiện im lặng nhìn Tạ Vãn Tinh, bên ngoài tỏ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại rơi trên cần cổ mảnh khảnh trắng như tuyết, sau đó lướt xuống đôi chân thon dài lộ ra bên dưới áo ngủ, và cả vòng eo nhỏ nhắn chỉ một tay là có thể ôm hết của anh.
Hắn mơ hồ cảm thấy Tạ Vãn Tinh gầy hơn so với nửa tháng trước một chút.
“Sao cậu lại ở đây?” Tạ Vãn Tinh lên tiếng phá vỡ trầm mặc. Anh thấy không thể cứ đứng im như tượng mãi được, ánh mắt Phó Văn Thiện nhìn anh khiến anh nhịn không được mà hơi nóng mặt.
Phó Văn Thiện ghi nhớ kịch bản mình bịa trong đầu, thản nhiên trả lời: “Lý Tư Hành là bạn thân từ nhỏ của tôi, vừa lúc tôi tìm cậu ta có việc nên tới đây, sẵn tiện đặt phòng này cùng tầng với cậu ta thôi.”
Tạ Vãn Tinh cũng bình tĩnh “À” một tiếng. Anh không thể nói rõ là có thất vọng hay không, chỉ cảm thấy cảm thấy cũng đúng thôi. Vốn dĩ anh cũng không nghĩ rằng Phó Văn Thiện tới thăm anh thật.
Nhưng anh mới nghĩ vậy xong thì lại nghe thấy Phó Văn Thiện chậm rãi bổ sung thêm một câu.
“Cũng sẵn tiện đến thăm anh.”
Sẵn tiện?
Tạ Vãn Tinh ngước mắt lên. Đôi mắt của anh rất đẹp, giống như hồ nước sâu nhuộm chút ánh vàng dưới ánh đèn. Lông mi vừa dài vừa cong tựa như con bướm sắp vỗ cánh bay đi.
“Sẵn tiện thăm tôi?” Tạ Vãn Tinh chậm rãi lặp lại một lần. Anh nhẹ nhàng nở nụ cười, dùng đôi mắt xinh đẹp kia nhìn Phó Văn Thiện.
“Tôi có gì đẹp đâu?”
Những lời này vừa dứt, bầu không khí ở hành lang cũng trở nên mờ ám hơn. Trong nháy mắt, Phó Văn Thiện cảm thấy Tạ Vãn Tinh đã nhìn thấu việc nghĩ một đằng nói một nẻo của hắn. Nhìn thấu việc hắn viện cớ đi thăm Lý Tư Hành nhưng thật ra là đến thăm anh.
Điều này khiến hắn thấy chột dạ, cũng có chút xấu hổ.
Nhưng hình ảnh Tạ Vãn Tinh dựa vào cửa nhìn hắn quá xinh đẹp. Nụ cười trên môi và đôi mắt quyến rũ kia đều quá hấp dẫn. Phó Văn Thiện do dự hai giây, sau đó đóng cửa phòng mình lại.
Hắn không trả lời câu hỏi của Tạ Vãn Tinh mà đi đến trước mặt anh, đẩy mạnh anh vào phòng rồi đóng cửa lại.
Cửa vừa đóng, hai người lập tức ôm hôn nhau.
Hai người đều hiểu rõ cái gọi là “Sẵn tiện tới thăm anh” của Phó Văn Thiện là có ý gì.
Tạ Vãn Tinh không muốn hỏi nữa, rốt cuộc Phó Văn Thiện sẵn tiện tới thăm anh thật hay là chủ động tới thăm anh.
Bọn họ không phải người yêu mà chỉ là bạn tình thôi, không cần phải hỏi rõ đến vậy.
Ôm ấp thân mật hơn một tuần trước khiến bọn họ bồi dưỡng ra được sự ăn ý. Mới qua một lát mà Phó Văn Thiện đã hôn đến mức Tạ Vãn Tinh thở dốc không ngừng. Hai chân như nhũn ra không thể đứng vững, chỉ có thể dựa vào người Phó Văn Thiện để chống đỡ.
Anh cảm giác được Phó Văn Thiện đã vói tay vào áo ngủ của anh. Tay hắn rất nóng, lòng bàn tay dán vào làn da thổi bùng dục vọng của anh lên.
Nhưng Tạ Vãn Tinh vẫn cưỡng ép bản thân đè tay Phó Văn Thiện lại, nói: “Không được.”
Phó Văn Thiện đang hôn mút cổ anh, hắn cắn nhẹ lên xương quai xanh, nghe vậy thì bất mãn nhìn anh, không hiểu vì sao lại không được.
“Ngày mai tôi có cảnh quay đánh đấm phải treo dây thép.” Tạ Vãn Tinh cũng xấu hổ. Hiện tại cả hai đều như tên đã lên dây vậy mà anh lại từ chối, hình như có hơi ác.
Nhưng anh cũng không còn cách nào: “Nếu hôm nay làm thì chắc chắn ngày mai không quay được.”
Phó Văn Thiện dừng tay, này đúng là không có cách nào. Cho dù hiện tại hắn bị Tạ Vãn Tinh quyến rũ đến đỏ mắt nhưng vẫn cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại.
Hắn cúi đầu nhìn anh, nở nụ cười xấu xa cố ý đẩy hông cạ nửa người dưới vào người anh, hỏi: “Nếu không làm thì chỗ này của anh làm sao bây giờ?”
Không phải chỉ mỗi hắn cương, Tạ Vãn Tinh cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.
Tạ Vãn Tinh cắn môi, đáng thương nhìn Phó Văn Thiện. Hiện tại anh cũng khó chịu muốn điên rồi.
“Tôi đi tắm nước lạnh…” Tạ Vãn Tinh lẩm bẩm.
Thật sự rất đáng thương, Phó Văn Thiện nghe xong cũng phải bật cười.
Hắn nhìn Tạ Vãn Tinh trong lồng ngực, thở dài: “Chẳng may anh bị cảm thì ngày mai cũng không quay phim được.”
Tạ Vãn Tinh trừng mắt, thầm nghĩ không thì anh biết làm gì đây?
Nhưng ngay khi anh định lên tiếng thì đã thấy Phó Văn Thiện nửa quỳ xuống trước mặt mình, sau đó vén vạt áo ngủ anh ra, vùi đầu xuống dưới ánh mắt không thể tin được của anh.