“Vậy là đủ rồi.”
“Cậu thực gầy, không cần ăn kiêng.”
“Tôi chỉ ăn như vậy là no rồi, không phải vì giảm béo đâu.”
“Vậy là tốt rồi, tôi không hiểu Omega vì sao luôn muốn giảm béo.”
“Tôi cũng không hiểu, có thể là để gió thổi qua là bay không cần đi, đỡ tốn sức.”
“Thật biết cách nói chuyện.”
Trong mắt Vương Nhất Bác hiện lên ý cười, khóe miệng cũng không ý thức cong lên.
Thấy vậy, bàn tay cầm đũa của Tiêu Chiến bỗng chốc dùng sức, khắc chế tầm mắt nhìn về phía hộp cơm, đem đồ ăn cùng cơm trộn với nhau, cậu cảm thấy biểu hiện của Vương Nhất Bác khi cười rất tự nhiên, lại lo lắng bởi vì mình nhìn nên Vương Nhất Bác sẽ ý thức được bản thân hắn đang cười, thế nên cậu nói sang chuyện khác đánh lạc hướng.
“Cơm có hợp khẩu vị không? Anh thích ăn món gì?”
“Đều ăn được.”
“Không kén ăn là một thói quen tốt.”
Hai người cơm nước xong, Vương Nhất Bác đem đồ ăn thừa chôn xuống dưới đất.
Trong rừng rậm rất nóng, sau khi ăn cơm chiều xong Tiêu Chiến càng cảm thấy bức rức, sắc mặt đã bị nóng đến đỏ ửng, cậu kéo khoá áo khoác xuống, dùng tay quạt quạt tạo gió.
Nhưng vẫn không thoải mái, đặc biệt là sau gáy rất khó chịu, đây là phản ứng bình thường khi mang miếng dán ngăn cách thời gian dài.
Cậu sờ soạng sau gáy, đột nhiên nghĩ đến buổi tối khi đi ngủ Alpha cũng cần gỡ miếng dán ngăn cách xuống thì phải.
Trên thực tế, nếu không phải vì AO có thể hấp dẫn lẫn nhau quá lớn, không sử dụng miếng dán dễ dàng phát sinh quan hệ ngoài ý muốn thì không sử dụng miếng dán mới tốt cho thân thể nhất.
Vương Nhất Bác chú ý tới động tác của cậu: “Cậu gỡ miếng dán xuống đi.”
“Anh cũng gỡ xuống?”
“Tôi không có việc gì.”
Mặc dù Tiêu Chiến không tin, nhưng cậu cũng biết Vương Nhất Bác băn khoăn cậu sẽ đối tin tức tố của hắn có phản ứng.
“Tôi đi tẩy rửa một chút, xong thì đến lượt anh.”
Lúc ở một mình hai người có thể thả lỏng một chút, hơn nữa xác thật cậu rất muốn tẩy rửa, cả một ngày vừa đi vừa chạy trong rừng, trên người dính đầy mồ hôi không thoải mái.
“Rất nguy hiểm.”
“Tôi có mang theo vũ khí và thuốc bột, có việc gì liền gọi anh. Chúng ta không có khả năng luôn ở trong tầm mắt của đối phương mà.”
“Được.”
Nghĩ đến sự khác biệt giữa Alpha và Omega, Vương Nhâtd Bác đã bị cậu thuyết phục.
Tiêu Chiến mở đèn flash trong vòng tay cá nhân, trong tay cầm một lọ thuốc bột phun sương, đi đến bờ sông.
Sông trong rừng dòng nước không chảy siết, nhưng vô cùng trường, mặt nước phản chiếu ảnh ngược hình thành quầng sáng mờ, không nhìn thấy được sâu dưới đáy nước.
Tiêu Chiến phun thuốc bột xung quanh, côn trùng trốn trong bụi cỏ đều tản đi.
Cậu đứng bên bờ sông quan sát một chút, cảm thấy nước sông bình thường mới xắn ống tay áo lên bắt đầu rửa tay rồi rửa mặt, quả thực thoải mái hơn rất nhiều.
Gỡ miếng dán ngăn cách xuống, Tiêu Chiến lấy khăn lông thấm nước rồi vắt khô lau vùng da sau gáy, thoải mái đến hai mắt hơi nheo lại.
Rất nhanh, mùi vị tin tức tố phiêu tán ra không khí, cậu nhăn nhăn cái mũi, khom lưng giặt sạch khăn lông, khi đứng dậy, trong nước có ánh sáng chợt lóe, thân thể cậu cứng đờ, lập tức nhìn qua.
Đó là một đôi mắt, cách cậu không tới hai mét, không đến một giây, đôi mắt kia lại giương lên cao một chút, lộ ra một nửa thân thể của dã thú.
Mỏ nhọn răng nhọn đuôi dài, da xù xì, tuy rằng cùng hiện thực có chút bất đồng, nhưng rõ ràng là một con cá sấu!
“A!” Trừng mắt hét một tiếng, Tiêu Chiến nhảy vội về phía sau, bởi vì cảm xúc của cậu phập phồng nên mùi vị tin tức tố trong không khí càng nồng đậm.
Đuôi cá sấu thật dài giơ lên, đột nhiên đập xuống mặt nước, vang lên tiếng lách cách giống như đạn pháo nổ, nó giương miệng rộng hướng cậu cắn tới.
Hô hấp của Tiêu Chiến cứng lại.
Đột nhiên, thân thể của cá sấu khổng lồ ở không trung đơ ra lấy tư thế vô cùng rối rắm ở trên không trung xoay 180 độ, ầm một tiếng rớt đến mặt nước, hoảng sợ tìm đường lẻn đến bên kia bờ, chạy thật xa.
Cùng lúc đó, trong nước giống như một vườn bách thú, đột nhiên toát ra không ít động vật, chúng nó hoang mang rối loạn rời xa, mặt nước bọt sóng quay cuồng, chớp mắt lại khôi phục yên lặng.
Tiêu Chiến: “……”
Như thế nào tất cả đều giống như là gặp quỷ?
Trong lòng cậu căng thẳng, chẳng lẽ lại có mãnh thú nào ghê gớm hơn đang tới?
Đang nghĩ ngợi, phía sau truyền đến tiếng bước chân, cậu quay đầu lại nhìn thấy ánh đèn chiếu lại đây.
Vương Nhất Bác chạy nhanh đến bên người Tiêu Chiến.
“Có nơi nào bị thương không?”
“Không, chỉ là bị doạ một chút…”
Nói xong, Tiêu Chiến phát hiện Vương Nhất Bác thoạt nhìn rất chật vật, trên vai còn có lá cây không biết tên dính vào, quần áo cũng nhăn nhúm, đôi giày quân đội màu đen dính đầy bùn đất cùng cỏ, còn có dấu chân động vật rất rõ ràng.
Cậu bắt lấy cổ tay hắn: “Anh làm sao vậy? Bị thương?”
Vương Nhất Bác mày nhíu lại: “Không có, tôi nghe được tiếng cậu kêu liền chạy tới, trên đường gặp được rất nhiều động vật cùng dã thú kinh hoảng thất thố chạy về hướng ngược lại nên vô ý đụng phải mấy lần.”
Bộ dáng này, không giống như là chỉ đụng phải mấy lần.
“Xảy ra chuyện gì? Cậu nhìn thấy dã thú?”
Bốn phía ngay cả tiếng côn trùng kêu đều không có, trừ bỏ hai người bọn họ, phảng phất như không có bất luận sinh vật nào ở xung quanh, an tĩnh đến dọa người.
Tiêu Chiến lắc đầu, sau khi nhìn thấy Vương Nhất Bác cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, tâm tình dần thả lỏng.
Khi thả lỏng rồi, lực chú ý của cậu liền trở về.
Quá khó ngửi!
Cậu cau mày đem miếng dán ngăn cách dán lên sau gáy sau đó chớp mắt một cái. Như ý thức được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn người đối diện.
Thần sắc của Vương Nhất Bác bất biến, phảng phất như không ngửi được bất luận cái gì.
Cậu nhịn không được hỏi: “Khứa giác của anh có vấn đề hả?”
“Không có.”
“Vậy lực nhẫn nại của anh thật mạnh, tôi cảm thấy, những động vật đó đột nhiên có biểu hiện khác thường là do bị mùi vị tin tức tố của tôi ảnh hưởng.”