Hắn tin tưởng một ngày nào đó Niệm Niệm sẽ thích hắn, tiếp nhận hắn.
“Em hơi đói.”
Minh Thù với bộ dạng bình chân như vại, khẽ lên tiếng.
Ánh mắt Khương Tầm sáng lên:
“Anh sẽ đi làm đồ ăn cho em. Niệm Niệm ở yên chờ anh, đừng chạy nha, không là anh sẽ giận đó.”
Minh Thù mỉm cười, sau đó ngã vào ghế sofa giả chết.
Ngươi phải để trẫm ăn no chứ!
Không ăn no, trẫm lấy đâu ra sức mà chạy!
Hành động ngoan ngoãn, thuận theo của Minh Thù làm ánh mắt Khương Tầm dịu dàng trở lại, ngập tràn yêu thương, hắn không cần phải che giấu tình yêu của mình với cô nữa.
Khương Tầm nhanh chóng nấu xong thức ăn, hắn bưng đến trước mặt Minh Thù, nửa quỳ trước ghế sofa:
“Niệm Niệm, anh đút em ăn nhé?”
Minh Thù ngồi dậy, giật lấy chén đũa trong tay Khương Tầm:
“Đừng quấy rầy em ăn, tránh ra.”
Khương Tầm: “…”
Cảm giác sự tồn tại của mình còn không quan trọng bằng đồ ăn.
Minh Thù ăn uống no nê, “cạch” một tiếng đặt chén lên bàn, còng tay cũng theo đó mà rơi ra.
Khuôn mặt dịu dàng của Khương Tầm đột nhiên trầm xuống.
Nhiệt độ trong không khí dường như cũng lạnh lẽo vài phần.
Tình hình có chút căng thẳng.
Minh Thù cười cười đeo lại còng tay:
“Anh à, cái này chất lượng kém quá, lần sau nhớ mua loại tốt hơn nhá, loại vàng nạm kim cương thì càng tốt.”
“Niệm Niệm thích như vậy sao?”
Giọng nói của Khương Tầm trầm thấp, có chút nguy hiểm.
“Thích.”
Có thể đổi được rất nhiều đồ ăn vặt.
“Anh sẽ đi đặt cho Niệm Niệm một cái.”
Giọng nói của Khương Tầm lại dịu dàng trở lại.
Minh Thù cười híp mắt, sau đó lại vùi mình vào ghế sofa, không đếm xỉa đến Khương Tầm.
Khương Tầm đứng bên cạnh một lúc rồi thu dọn chén đũa đi vào bếp.
Minh Thù cứ như vậy bị sắp đặt ở lại biệt thự, cô vẫn có thể xem tin tức trên ti vi nhưng không được dùng di động và máy vi tính.
Cô không ngờ là Khương Tầm đặt làm một chiếc còng tay bằng vàng nạm kim cương thật mang về, có điều hắn không đeo vào tay cô, đêm đó Minh Thù dùng cách vờ chạy trốn cuối cùng cũng khiến hắn đeo chiếc còng đó vào tay mình.
“Niệm Niệm, sao em lại không nghe lời thế chứ?”
Khương Tầm còng tay Minh Thù trên giường, ánh mắt rất thất vọng:
“Anh tốt với em như vậy, vì sao em lại muốn rời khỏi anh?”
“Lui ra đi, trẫm muốn đi ngủ.”
Minh Thù ra lệnh như một vị hoàng đế.
“Niệm Niệm…”
Khương Tầm đột nhiên cúi người, tay ôm lấy mặt Minh Thù. Trong đáy mắt hắn, dục vọng muốn chiếm hữu điên cuồng nổi lên:
“Em là của anh, em không thể rời khỏi anh.”
Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu vào đáy mắt Minh Thù, vỡ vụn thành vô số luồng sáng long lanh, chuyển động theo nụ cười của cô càng thêm say đắm lòng người:
“Em muốn đi thì không ai ngăn cản được.”
Đột nhiên Minh Thù co chân, Khương Tầm theo bản năng nắm chặt chân cô. Thân thể Minh Thù lắc một cái, từ dưới thân hắn xoay người, chiếc còng trên tay cô rớt xuống, “rắc” một tiếng chiếc còng khóa trên tay Khương Tầm.
Tay kia của Khương Tầm bắt lấy cô, Minh Thù thuận thế nghiêng người về phía đầu giường, vươn về phía tay Khương Tầm, thành công còng luôn tay còn lại của hắn.
Minh Thù nhảy xuống giường, nhìn Khương Tầm giãy giụa.
Khương Tầm không ngờ tới mình sẽ không phải là đối thủ của Minh Thù.
“Niệm Niệm…”
Khương Tầm dùng sức tháo còng tay ra nhưng cái còng này do chính hắn tự thiết kế, rất chắc chắn, rất khó mở:
“Niệm Niệm, em muốn đi đâu?”
“Đi xuống ăn cái gì đã.”
Minh Thù không quay đầu lại, đáp.
Phải dùng sức quả thật rất mệt.
Khương Tầm: “…”
Khương Tầm dùng chìa khóa trên người mở còng tay chạy xuống dưới. Cửa biệt thự bị mở toang, bên ngoài truyền đến tiếng khởi động ô tô.
Hắn đuổi theo ra ngoài cổng biệt thự, cánh tay Minh Thù đặt trên cửa sổ xe giống như đang chờ hắn đi ra.
Cô vẫy vẫy tay với hắn, cười tủm tỉm nói:
“Khương Tầm, hẹn không gặp lại.”
Xe lăn bánh ra khỏi biệt thự.
Khương Tầm đứng im tại chỗ, tuyệt vọng gào lên:
“Khương Niệm!”
Qua kính chiếu hậu Minh Thù nhìn bóng dáng của Khương Tầm, ánh đèn đường phác họa lên hình dáng cao lớn nhưng gầy gò của hắn.
Ngón tay cô gõ gõ lên cửa xe, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Xe chạy càng ngày càng xa, khuất dần rồi chìm vào bóng đêm.