– Biến mất cùng hắn còn có Nguỵ Ngọc Sơn, vài tên thị vệ đã bị chém chết trong hầm băng .
Hít một ngụm lãnh khí, Dận Không thầm nghĩ, xem ra Nguỵ Ngọc Sơn cùng Tiết Vô Kị có quan hệ không bình thường
Hứa công công nói :
– Tiết Vô Kị là vệ uý của Tần quốc, đương nhiên có quan hệ với thị vệ trong cung, nhưng không nghĩ đến lại là Nguỵ Ngọc Sơn
Dận Không thầm nghĩ, Tiết Vô Kị trốn thoát đối với hắn mà nói chính là mối nguy hiểm sau này, hắn cùng Yên Lâm lập mưu bắt Tiết Vô Kị, nên đối với Dận Không, Tiết Vô Kị sẽ có mối cừu hận thấu xương, sau này chỉ cần có cơ hội, nhất định sẽ trả thù, nghĩ tới đây, Dận Không cảm thấy hơi rét run trong lòng, nếu biết sớm chuyện xảy ra như vậy, lúc đầu một đao diệt gọn tên Tiết Vô Kị, hôm nay đâu cần phài lo lắng
Hứa công công nói :
– Chuyện này, lão nô vẫn chưa bẩm báo với hoàng hậu . Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.
Dận Không thấp giọng nói :
– Chuyện này tạm thời không nên nói cho người, mẫu hậu biết chuyện chỉ thêm lo lắng
Hứa công công thở dài một hơi nói :
– Hai ngày nay, hoàng hậu đích thực chịu áp lực rất lớn…
Rời khỏi hoàng cung, Dận Không liền gặp đám ngự lâm quân, đang áp giải phạm nhân, hắn nhận ra trong đó có mấy vị đại thần, xem ra trường cung đình biến loạn vẫn chưa chấm dứt. Tinh hậu dù một tay khơi dậy tràng phong ba, nhưng chính Bạch Quỹ đã lợi dụng cơn phong ba này chuyển hoá thành một tràng thanh trừng đẩm máu, nhằm nắm lấy quyền lực trong tay mình
Trở về Phong Lâm các, Dận Không liền thấy có một vị khách đang đợi trong đại sảnh, người này tới từ Đại Khang, chính là sứ thần Chu Nhược Thuỷ, tại Khang quốc Dận Không đã từng tiếp xúc qua, khi đó Chu Nhược Thuỷ chỉ là một vị quan phụ trách nghi lễ trong triều, không ngờ trong thời gian ngắn, hắn đã leo lên tới chức này
Chu Nhược Thuỷ thấy Dận Không trở về, liền quỳ rạp xuống đất, cung kính nói :
– Bái kiến Bình vương điện hạ!
Dận Không cười nói :
– Nơi này không phải Đại Khang, ta cũng không phải là cái gì Bình vương, ngươi đứng lên đi
Dận Không cùng Chu Nhược Thuỷ phân chủ khách cùng nhau ngồi cuông, Chu Nhược Thuỷ nói :
– Hạ quan đến Tần lần này chính là tham dự tang lễ của Tần đế
Dận Không không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, từ Khang đô đến Tần đô, nếu đi suốt đêm ngày không nghĩ, cũng phải mất tới năm ngày năm đêm, không biết làm sao Chu Nhược Thuỷ này làm sao có thể tới đây sớm như vậy
Chu Nhược Thuỷ nói :
– Hoàng thượng nửa tháng trước đã đoán ra, Tần đế sắp chết, cho nên lệnh hạ quan xuất phát đến Tần mười ngày trước
Dận Không ngẫn ra, hắn nhớ tới Mộ Dung Yên Yên từng hỏi qua bệnh tình của Tần đế Yên Uyên, chẳng lẻ nàng có thể đoán ra được?
Chu Nhược Thuỷ nói :
– Hoàng thượng phái hạ quan đem cho Bình vương một phong thơ
Từ trong tay áo hắn lấy ra một phong thơ cung kính đem đến trước mặt Dận Không .
Dận Không mở thư ra, nội dung trong thư đơn giản chỉ là một chút ý tứ trấn an, nét bút cũng không phải chính tay hoàng thượng đề bút, xem ra vị phụ hoàng này ngay một chút công phu viết thư cho hài nhi của mình vẫn không có, sự thất vọng của Dận Không đối với vị phụ hoàng này gia tăng thêm vài phần
Dận Không buông thư ra nói :
– Thân thề phụ hoàng dạo này ra sao?
Chu Nhược Thuỷ nói :
– Bệ hạ thân thể cường tráng, tinh thần vô cùng minh mẫn
Ầm thầm cười khổ, phụ hoàng nếu thân thề suy nhược, chẳng phải là hắn phải nhìn một vị hoàng huynh lên ngôi hay sao, đối với hăn tin tức này dù sao cũng là một tin tốt, phụ hoàng khoẻ mạnh, hắn sẽ còn thời gian tích súc lực lượng của mình
Chu Nhược Thuỷ nói :
– Ung vương biết hạ quan đến đây, liền đặt biệt nhờ hạ quan mang đến cho điện hạ một lễ vật .
Chu Nhược Thuỷ ra lệnh cho tuỳ tùng mang một cái lễ hạp đặt trên bàn
Dận Không gật đầu, không nghĩ ra một vị hoàng thúc như vậy còn nhớ tới mình, Chu Nhược Thuỷ nói rõ tình hình trong triều tại Đại Khang cho Dận Không biết rõ, sau đó lưu lại tại Phong lâm các, ăn trưa rồi mới rời đi
Ba ngày sau, sắc trời còn chưa sáng, Nguyên Tông cùng Tinh hậu chủ trì tang lễ. Hoàng thân quốc thích, văn võ bá quán, cùng với sứ thần các nước tại lăng miếu Đại Tần cử hành long trọng tang lễ, đem thi thể của Tần đế Yên Uyên an táng vào Viên Tẩm, nơi chôn cất các vị quốc quân Đại Tần
Ngự Lâm quân thống lĩnh Chu Siêu thống lĩnh đám thủ hạ đi trước mở đường, quân Long Tướng hộ vệ hai bên, Hổ Dực quân đi sau áp trận, đoàn người xe hơn ngàn người cùng với vật phầm xa hoa kéo dài liên miên hơn một dặm
Dân chúng Tần đô đều khoát lên tang phục trên mình, quỳ gối hai bên đường khóc cho vị minh quân, một tay đem Đại Tần phát triển lớn mạnh như ngày này
Tinh hậu cùng Nguyên Tông khóc như chết đi sống lại, ai thấy đều cảm thấy chua xót
Mặc bộ tang phục, Dận Không đi chung với đám hoàng tử công chúa phía sau, Yên Lâm được hai cung nữ đở, khuôn mặt đẩm lệ, hai mắt sung vù, Tần đế mất đi, nàng bây giờ là kẻ mồ côi cả phụ lẫn mẫu
Bạch Quỹ cởi ngựa đi đầu trong đám quần thần, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt toát ra vẻ bi thống, Dận Không biết chắc rằng bộ dáng đau khổ của hắn chỉ là đang diễn trò
Bầu trời mưa phùn bắt đầu rơi nhẹ, làm cho không khí tang thương càng đậm thêm vẻ bi ai, đội ngũ tang lễ di suốt mấy canh giờ, mãi tới giờ ngọ mới đến Viên Tẩm
Lăng mộ của Tần đế kết cấu tương tự như Tần cung hoàng thành, bốn phía đều có giác lâu, thủ vệ nghiêm ngặt, các cửa đều có một quan thủ mộ trông nom
Kị binh xem thành hai hàng bao quanh đường tới lăng mộ, vị quan mới nhậm chức bộ lễ thay cho Hoàn Mật, Khúc Tĩnh, đi tới trước mộ, ra lệnh mang quan tài của Tần đế đặt vào, lấy ra bài vị Tần đế đặt lên trong miếu, Bạch Quỹ tuyên đọc điếu tang, sau đó mới cử hành tang lễ. Việc đọc điếu tế chính là công việc của tướng quốc, Dận Không không biết lúc này Tiết An Triệu đang ở nơi nào
Linh cửu của Tần đế đã được quàn trong hoàng lăng, Tinh hậu khóc đến hôn mê, Dận Không không thể biết được đến tột cùng nổi đau đớn này có phải xuất ra từ thật tâm của nàng hay không nữa
Quyển 1 : Tiềm Long