Còn đang cảm thấy ngạc nhiên, thì hắn thấy bảng xếp hạng trên màn hình lớn. Đàm Tử Mặc xếp thứ nhất, thứ hai thứ ba là bé thỏ bền lòng vững dạ và ngực bự. Hạng năm là hắn, bị khoanh tròn màu đỏ, giống với bốn người đứng đầu. Hắn lại thấy ba người lấy chìa khóa rồi bước qua cửa, trong lòng chợt thấy hoảng hốt.
Hoàng Tinh Tinh cũng không đọc tên hắn, cạnh tên hắn trên màn hình có một dòng ký tự nhỏ màu vàng — Đang bị phạt, không thể tham gia sự kiện “Kỳ nghỉ nhân gian.”
Bốn chữ “Kỳ nghỉ nhân gian” là do gần đây hắn đọc được trong nội quy nhân viên mấy lúc nhàm chán, mấy chi tiết khác hắn chẳng nhớ gì, chỉ nhớ mỗi một quý nhân viên năm hạng đầu của tổng bộ và chi nhánh sẽ có cơ hội “Tạm tha về nhân gian”.
Lần này hiển nhiên là nghi thức công bố “Kỳ nghỉ nhân gian”, mà hắn bỏ lỡ vì bị phạt.
Thật ra hắn không hiểu, rõ ràng mình là bên bị quấy rối tình dục, vì sao cũng phải chịu phạt. Hắn nhớ lại cảm giác bị mò mẫm ngày hôm qua, chỉ thấy khó chịu muốn đi tắm lại một lần.
Hạng năm của hắn bị hủy bỏ, tiếp sau hắn là một cô nàng bên chi nhánh được cải tạo thành người mèo. Sau khi thấy cô biến mất sau cánh cửa, ngón tay Bạch Bình Châu gần như là cào nát sô pha.
Khi Bạch Mãn Xuyên vào thì thấy Bạch Bình Châu đỏ mắt ngồi trên sô pha ngẩn người, đi qua hỏi: “Sao thế, đói đến khóc à?”
“Tôi hỏi anh, sao hôm qua tôi cũng bị phạt?”
Bạch Mãn Xuyên nhìn màn hình rồi đến ngồi cạnh hắn: “Em biết tội thông dâm không?”
“Gì cơ?”
“Theo như tôi biết, nhân viên các em có quy định, không thể chạm vào dụng cụ giao lưu của đối phương.” Bạch Mãn Xuyên tiếp, “Mặc dù em là người bị hại, nhưng cũng là có tội bị phạt.”
“Mẹ kiếp.” Bạch Mãn Xuyên tức mình ném gối, “Có phải thằng đó bệnh rồi không! Một giây trước vừa nói biết tôi, một giây sau đã mò mẫm dồn tôi khỏi danh sách… Đệt bà nó, có phải thằng đó cố ý không!”
“Được rồi.” Người phát ngôn ngân hà lạm dụng tư quyền xách người về biệt thự của mình không chút nào chột dạ, anh nhìn cục nhỏ nhà mình cúi đầu, vươn tay tắt hình chiếu, “Không xem nữa.”
Bạch Bình Châu không nói gì, không nhìn anh, chỉ lau mắt.
“Em muốn quay về?”‘
Đương nhiên Bạch Bình Châu muốn quay về. Mặc dù có vài ký ức đã biến mất, nhưng hắn biết mình chết rất đột ngột, rất không rõ ràng. Hắn cũng nhớ người mẹ xinh đẹp của mình. Khi còn sống bà chỉ có một người thân là hắn, bây giờ không biết đã thế nào.
“Muốn quay về hửm?”
Bạch Mãn Xuyên lại hỏi, lần này Bạch Bình Châu gật đầu.
“Được rồi. Em đi mặc quần áo vào đi, mười phút sau chúng ta xuất phát.”
Bạch Bình Châu ngây ngốc hỏi: “Đi… đi đâu?”
“Về nhân gian.”