Chỉ thấy dưới ánh đèn tù mù, một Lính gác đã biến thành gấu nâu đang bóp cổ một bé gái. Miệng gã há ngoác ra, to như một bồn máu đáng sợ. Gã định nuốt chửng bé gái kia vào bụng.
Bé gái đã sắp không thở nổi nhưng vẫn nghẹn ngào gọi “ba ơi”, muốn cố gắng đánh thức thần trí gã. Đáng tiếc, đôi mắt Lính gác kia đã biến thành màu đen kịt từ lâu, cơ thể hóa thành dạng thú, không hề nhận ra con của mình.
Lục Tắc Hiên rút đao điện từ bên hông ra, bé gái kia thấy một luồng sáng trắng lóe lên trong tầm nhìn, tiếp đó, máu tươi gai mắt bắn ra tung tóe.
Một người đàn ông cao lớn xa lạ đưa tay chém xuống, chặt phăng đầu Lính gác trước mặt.
“Á…” Bé gái bất tỉnh nhân sự vì sợ hãi.
Lục Tắc Hiên vững vàng đáp xuống đất, bế đứa bé đưa đến bên cạnh Moore, vẻ mặt hắn rất phức tạp: “Cô bé này suýt nữa bị cha mình ăn thịt. Tôi giết Lính gác biến dị kia rồi, nhưng chắc chắn sẽ để lại tổn thương tâm lý cho cô bé. Anh thử xem có thể xóa bỏ phần ký ức đó không.”
Moore nhìn gương mặt non nớt dính đầy máu tươi của cô bé, xót xa nói: “Xóa bỏ ký ức sẽ tạo thành tổn thương không thể lành trong thế giới tinh thần. Trừ khi được Dẫn đường chữa trị hệ rừng rậm trùng kiến, bằng không, khoảng trống đó lâu dần chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề.”
Lục Tắc Hiên nghiêm mặt: “Tôi biết rồi. Anh cứ giúp đứa bé này ổn định lại trước đã, những chuyện khác về Thủ đô tính tiếp.”
“Được.” Moore thuận tay đưa cho Lục Tắc Hiên một cái khăn sạch. Vừa rồi, khi giết Lính gác biến dị kia, không ít máu bắn lên mặt hắn, Lục Tắc Hiên nhận lấy khăn, lau mặt, nhìn đứa bé đã ngất kia, băn khoăn nói: “Tại sao ở đây bỗng nhiên xuất hiện nhiều Lính gác cuồng bạo vậy?”
Moore nói: “Tôi cũng không rõ. Từ lệnh cấp trên chỉ thị xuống, chắc hẳn đây là đội ngũ Lính gác trú đóng tại đây, gặp phải tai biến địa chất trong lúc làm nhiệm vụ. Khá nhiều người bị thương, một số không chịu nổi thì cuồng bạo, thậm chí biến dị. Bọn họ đã tỏa ra tứ phía, tấn công mọi dạng sống xung quanh, chúng ta phải tìm kiếm thật kỹ, đừng để cá lọt lưới.”
Rất bất thường.
Dù cuồng bạo trong khi chấp hành nhiệm vụ cũng không đến mức cuồng bạo tất cả thế này.
Lục Tắc Hiên nhíu mày, cảm thấy phía sau màn có một đôi tay đang thúc đẩy chuyện gì đó. Thú vũ trụ khổng lồ đột nhiên tràn vào khu an toàn căn cứ B-73, Lính gác cuồng bạo số lượng lớn một cách khó hiểu tại căn cứ N-96… Liệu những chuyện này có gì liên quan đến nhau không?
Đang nghĩ, vài đồng đội đã dùng lưới điện từ đặc chế bắt một Lính gác cuồng bạo về. Đôi mắt Lính gác kia đen ngòm như vực thẳm không đáy, biểu cảm điên dại, miệng lẩm bẩm liên hồi: “Giết chúng mày… Tao phải giết chúng mày…”Chỉ thấy dưới ánh đèn tù mù, một Lính gác đã biến thành gấu nâu đang bóp cổ một bé gái. Miệng gã há ngoác ra, to như một bồn máu đáng sợ. Gã định nuốt chửng bé gái kia vào bụng.
Lục Tắc Hiên và Moore nhìn nhau.
Moore khẽ nói: “Người này chắc vẫn cứu được. Đưa về Tháp Trắng chữa từ từ.”
Lục Tắc Hiên gật đầu: “Ừ. Tiếp tục tìm kiếm, ai chưa biến dị bắt về hết cho tôi.”
Đêm khuya, trên đường, thành viên Đội đặc chiến Liệp Ưng hành động rất nề nếp. Mọi người phối hợp ăn ý, mới đó đã bắt về mười mấy Lính gác cuồng bạo, còn giết ngay tại chỗ vài người biến dị.
Chuyện này rất kỳ lạ. Lục Tắc Hiên nhìn những khuôn mặt điên cuồng đó, tiếc là Lính gác đã cuồng bạo không thể trả lời được gì.
***
Một tuần nhanh chóng trôi qua, Đội đặc chiến Liệp Ưng thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.
Lục Tắc Hiên áp giải toàn bộ Lính gác cuồng bạo bắt được trên hành tinh N-96 về nhốt trong phòng giam dưới lòng đất của Tháp Trắng. Thắp trắng sẽ bố trí Dẫn đường tiến hành chải vuốt tinh thần cho những Lính gác này, người nào chữa trị thành công sẽ được thả ra, tiếp tục sống và làm việc; người nào khó chữa hoặc không thể chữa khỏi sẽ bị cầm tù cả đời, không được nhìn thấy ánh nắng.Đang nghĩ, vài đồng đội đã dùng lưới điền từ đặc chế bắt một Lính gác cuồng bạo về. Đôi mắt Lính gác kia đen ngòm như vực thẳm không đáy, biểu cảm điên dại, miệng lẩm bẩm liên hồi: “Giết chúng mày… Tao phải giết chúng mày…”
Sắc mặt Lục Tắc Hiên rất khó coi.
Khoảnh khắc rời khỏi nhà giam dưới lòng đất, hắn chợt nói khẽ: “Nếu có một ngày tôi cũng cuồng bạo, nhờ anh giết tôi bằng cách nhanh gọn nhất.”
Tim Moore run lên, phản bác theo bản năng: “Anh đừng nói lung tung, không có ngày đó đâu.”
Lục Tắc Hiên bình tĩnh nói: “Không ai chắc chắn được tôi có thể chống chịu bao lâu. Lính gác cấp S cuồng bạo sẽ càng đáng sợ hơn, đồng thời rất khó chữa trị được. Nếu anh không kịp thời giết tôi, chưa biết chừng tôi sẽ giết sạch mọi người rồi gây hại càng nhiều hơn nữa.”
Khi nói ra những lời này, ngữ điệu của người đàn ông vô cùng bình tĩnh. Moore càng nghe càng khó chịu.
Từ khi đảm nhiệm vị trí đội trưởng Đội đặc chiến Liệp Ưng đến nay, hắn chưa từng tiếp nhận chải vuốt tinh thần toàn diện. Hắn là Lính gác cấp S, muốn chữa trị được cho hắn chí ít cũng phải là Dẫn đường cấp S, bằng không có lẽ đều bị phản phệ, không tài nào đột phá được lá chắn tinh thần của hắn.Lục Tắc Hiên dừng bước, khó hiểu: “Không đi tay không chẳng lẽ còn phải mang gì à?”
Dẫn đường cấp S rất hiếm, muốn được Dẫn đường cấp S chữa trị thì phải trình đơn đề nghị lên Bộ Quân sự, sau khi cấp trên phê duyệt thì mới được bố trí.
Nhưng Lục Tắc Hiên chưa bao giờ đề nghị.
Cấp trên đều cho rằng trạng thái tinh thần của Lục Tắc Hiên vẫn ổn, không cần chữa trị. Nhưng Moore, người sóng vai chiến đấu nhiều năm cùng hắn, biết rất rõ: Thực chất có rất nhiều cảm xúc tiêu cực bị đè ép trong thế giới tinh thần của Lục Tắc Hiên. Hắn không muốn phô bày hết những điều ấy cho người xa lạ biết, càng không muốn công khai thế giới tinh thần của bản thân.
Người đàn ông này trọng tình trọng nghĩa nhưng cũng cố chấp vô cùng. Mấy năm nay, hắn đã gánh chịu quá nhiều áp lực, cứ như thế về lâu về dài, chưa biết chừng sẽ đến ngày tinh thần sụp đổ, thậm chí cuồng bạo, biến dị.
Moore thầm thở dài trong lòng, đề nghị: “Không phải Dụ Nhiên có pheromone Dẫn đường phù hợp đến 98% với anh sao? Tôi nghĩ, thực ra anh có thể ích kỷ một chút, đưa em ấy theo mình, như vậy, dù tương lai anh gặp phải nguy hiểm gì đó, pheromone của em ấy cũng có thể cứu mạng anh.”
Nhắc tới tên Dụ Nhiên, Lục Tắc Hiên lại hơi cau mày, đáp lời với vẻ hơi do dự: “Dụ Nhiên… Cũng nên đi thăm em ấy.” Dứt lời, hắn lập tức quay về ký túc xá, chuẩn bị thay đồ, ra ngoài gặp Dụ Nhiên.
Moore bất đắc dĩ nói: “Một tuần không gặp, anh định đi tay không tới gặp em ấy như vậy sao?”
Lục Tắc Hiên dừng bước, khó hiểu: “Không đi tay không, chẳng lẽ còn phải mang gì à?”
Moore: “…”
Đúng là cái đồ ế bằng thực lực! —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Lục Tắc Hiên cân nhắc: “Cũng phải, lần nào cũng đi tay không có vẻ không hay lắm.”
Moore nói: “Anh nên dụng tâm hơn đi. Dụ Nhiên ưa nhìn như thế, tính cách cũng dễ mến, còn có đôi mắt hai màu rất đặc biệt, dù sức mạnh tinh thần chỉ là cấp C thì vẫn có đầy Lính gác muốn tranh. Đừng tưởng có độ phù hợp 98% thì em ấy nhất định phải ở bên canh, anh nên chủ động chút, biết chưa?”
Có vẻ Lục Tắc Hiên đã hiểu, hắn gật đầu: “Ừ.”
Sau khi về phòng, Tướng quân Lục thay thường phục rồi ra ngoài mua quà. Hắn tới một tiệm bánh tư nhân nổi tiếng ở hành tinh Thủ đô, đặt một chiếc Tiramisu đẹp mắt, bên trên xếp kín dâu tây tươi mọng khiến ai nhìn cũng thấy muốn ăn. Tặng thứ này chắc Dụ Nhiên sẽ thích nhỉ?
Hôm nay vừa đúng Chủ nhật, ngày nghỉ của Học viện Dẫn đường, Lục Tắc Hiên lại lái xe tới thăm Dụ Nhiên.
Dụ Nhiên chạy bước nhỏ ra cổng trường như rất mong chờ được gặp Lục Tắc Hiên. Cậu chạy đến trước mặt Lục Tắc Hiên, dừng bước, thở gấp từng hơi, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao to đối diện, lo lắng hỏi thăm: “Nhiệm vụ hoàn thành rồi ạ? Anh không bị thương chứ?”
Đối diện ánh mắt lo lắng của cậu, Lục Tắc Hiên hơi mất tự nhiên, gãi mũi: “Yên tâm, tôi không bị thương.”
Dụ Nhiên thở phào một hơi: “Vậy là tốt rồi. Đêm qua em mơ thấy anh bị quái vật cắn, khắp người toàn là máu, sợ đến mức choàng tỉnh… Anh không sao là tốt rồi.”
Cậu ấy mơ thấy mình? Chẳng lẽ đây chính là “ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy”? Tâm trạng Lục Tắc Hiên hơi khó tả. Nhìn Dẫn đường thấp hơn mình một cái đầu, hắn khẽ hỏi: “Mấy ngày nay em luôn mơ thấy tôi à?”
Vành tai Dụ Nhiên đỏ lên, mắt nhìn đi chỗ khác, căng thẳng giải thích: “Không, không phải đâu. Em chỉ… chỉ lo anh sẽ xảy ra chuyện…”
Cáo trắng cũng phối hợp diễn cùng chủ nhân, nó len lén liếc chim ưng trắng một cái rồi xấu hổ gục đầu xuống.
Chim ưng trắng: “!!!”
Em ấy đáng yêu quá! Đáng yêu quá áu áu!
Lục Tắc Hiên nhận thấy thực thể tinh thần đang rục rịch, vội hắng giọng một cái, nói: “Qua bên kia ngồi đi.”
Viện Thành nằm ở vùng ngoại ô của hành tinh Thủ đô, trong phạm vi 2km xung quanh không có dân cư trú, cũng không có những nơi có thể ngồi nói chuyện như nhà hàng, quán cà phê, lần nào gặp nhau cũng chỉ có thể vào công viên. Nhưng trông Dụ Nhiên vẫn rất vui vẻ, ngoan ngoãn đi bên cạnh Lục Tắc Hiên, nét cười trên khuôn mặt luôn giấu không hết.***
Lục Tắc Hiên dẫn cậu vào ngồi trong chòi nghỉ lần trước, đưa hộp bánh ngọt đang cầm cho cậu: “Quà tặng em.”
Dụ Nhiên tò mò đón lấy: “Gì vậy ạ?”
Lục Tắc Hiên nói: “Mở ra xem đi.”
Dụ Nhiên mở chiếc hộp đóng gói cầu kỳ ra, thấy một chiếc bánh Tiramisu hình trái tim, bên trên xếp kín dâu tây. Dâu chắc hẳn vừa hái hôm nay, quả nào quả nấy tươi ngon, mọng nước.
Tiếc là cậu ghét đồ ngọt nhất.
Nguyên một cái bánh to như thế, lại còn có lớp kem phô mai rõ dày. Lục Tắc Hiên, anh thật sự muốn giết tôi hả.Dụ Nhiên hơi xấu hổ: “Là bánh ngọt Tướng quân Lục tặng.”
Lục Tắc Hiên thấy Dụ Nhiên ngồi đơ ra không phản ứng gì, nhất thời hơi băn khoăn: “Không biết em thích gì nên chỉ mua đồ ăn. Sao vậy… Không thích à?”
Viền mắt Dụ Nhiên bỗng đỏ hoe, cậu nói bằng giọng nghẹn ngào: “Chỉ là em nhớ đến mẹ. Trước đây mẹ cũng hay làm bánh ngọt cho em ăn. Nhưng từ khi mẹ mất, em không còn được ăn nữa…” Nói rồi, cậu cầm dĩa lên, xiên một quả tây dính kem phô mai ngọt gần chết cho vào miệng, trông như sắp khóc đến nơi.
Thấy cậu buồn, Lục Tắc Hiên nhất thời luống cuống: “Xin lỗi, tại tôi nghe nói bánh của tiệm đó rất ngon, không nghĩ đến… Em lại nhớ mẹ mình.”
Dụ Nhiên thở sâu, ngẩng đầu nhìn Lục Tắc Hiên, khẽ nói: “Không sao, người chết không thể sống lại, em đã chấp nhận sự thật rồi. Cảm ơn anh đã tặng bánh Tiramisu cho em, bánh ngon lắm, em rất thích.”
Nhìn viền mắt đỏ hoe rất tủi thân của cậu, Lục Tắc Hiên bỗng thấy hơi áy náy. Nếu thân thế, lai lịch của Dụ Nhiên là thật, cậu thật sự đã mất cả cha lẫn mẹ, là một Dẫn đường trẻ mới thức tỉnh không lâu, vậy thì bản thân hắn cứ không ngừng nghi ngờ, thăm dò cậu liệu có phải hơi quá đáng rồi không?
Chim ưng trắng phán xét trong đầu: “Là rất quá đáng! Cậu ấy không cha không mẹ, trở thành trẻ mồ côi, một mình không nơi nương tựa mà suốt ngày bị mấy Lính gác cấp S các anh nghi ngờ, tra khảo, còn bị Dẫn đường cấp A+ thẩm vấn bạo lực đến mức suýt nữa sụp đổ tin thần. Quá xui xẻo luôn rồi! Cậu ấy đã làm gì sai hả?”
Lục Tắc Hiên: “… Mi im đi.”
Chim ưng trắng tiếp tục lải nhải trong đầu: “Anh nhìn bé cáo trắng đáng yêu biết bao nhiêu kìa! Đã lớn hơn hẳn lần gặp trước rồi, cái đuôi xù lông dễ cưng quá đi mất! Thực thể tinh thần đáng yêu như thế, chủ nhân em ấy sao mà là người xấu được? Tại anh đa nghi quá đấy.”
Lục Tắc Hiên: “…”
Đáy lòng hắn dường như đang có hai âm thanh mâu thuẫn.
Một bên là hoài nghi của lý trí, một bên lại là chất vấn của thực thể tinh thần từ sâu trong tâm tưởng.
Nghi ngờ bắt đầu chầm chậm dao động. Nhưng vấn đề pheromone Dẫn đường vẫn chưa được giải thích rõ ràng, hắn không thể kết luận một cách qua loa.
Lục Tắc Hiên nhanh chóng tỉnh táo lại, nói sang chuyện khác: “Gần đây em ở trường thế nào? Sau khi biết em là Dẫn đường kiểu phát triển, giáo viên có phụ đạo riêng cho em không?”
Nhắc tới chuyện này, rõ ràng Dụ Nhiên vui vẻ hơn nhiều, cậu hào hứng kể: “Thầy Giám đốc rất để ý em, cô chủ nhiệm cũng quan tâm nhiều lắm, dạy em rất nhiều kiến thức chỉ các bạn lớp A mới học được. Giờ em đã có thể ngưng tụ ra hai tua ý thức, hơn nữa thế giới tinh thần đã rộng gấp đôi hồ nước ban đầu rồi!”
Lục Tắc Hiên kinh ngạc nhìn cậu: “Rộng gấp đôi? Tốc độ tăng sức mạnh tinh thần của em nhanh lắm đấy.”
Đương nhiên rồi, nếu không thể khiến anh phải nhìn tôi bằng con mắt khác trong vòng hai tháng thì anh sẽ dẫn tôi tới dạ tiệc chắc?
Dụ Nhiên ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Tiếc là giờ em vẫn ở cấp C. Muốn lên cấp B còn phải luyện thêm nhiều lắm. Nhưng cũng may cô giáo nói rằng em có năng lực chữa trị hệ rừng rậm, dù là cấp C cũng có tác dụng rất lớn, có thể giúp nhiều Lính gác cùng cấp.”
Lục Tắc Hiên nhìn thẳng vào cậu không rời mắt: “Em là Dẫn đường hệ rừng rậm?”
“Vâng, nghe nói năng lực chữa trị này khá hiếm.” Dụ Nhiên vuốt v3 cái đuôi của cáo nhỏ trên vai, trong mắt là niềm vui mừng không giấu hết được.
Lục Tắc Hiên chợt nhớ tới bé gái cứu được trong lúc chấp hành nhiệm vụ. Lúc ấy Moore dùng phương pháp thôi miên cưỡng chế xóa bỏ ký ức ngắn hạn của cô bé, khiến bé ấy quên chuyện khủng khiếp rằng “cha đẻ suýt nữa đã ăn thịt mình”, cũng quên cảnh Lục Tắc Hiên chặt đầu người cha đã biến dị từng tận mắt chứng kiến.
Cô bé ấy được di truyền sức mạnh của cha mình, là một Lính gác có thực thể tinh thần gấu nâu. Chỉ có điều, cô bé còn quá nhỏ, kích thước thực thể tinh thần chẳng khác gì một con gấu bông, lờ mờ khi thấy khi không bên cạnh người như thể có thể tan biến bất cứ lúc nào. Ký ức khủng khiếp kia rất dễ để lại bóng ma tâm lý khó lòng chữa trị đối với cô bé, thậm chí có thể cuồng bạo, phát điên ngay từ khi còn nhỏ. Cưỡng chế xóa bỏ ký ức sẽ tạo thành tổn thương, để lại lỗ hổng trong thế giới tinh thần. Chỉ Dẫn đường hệ rừng rậm mới có thể chữa trị, trùng kiến.
Những Dẫn đường hệ rừng rậm cấp cao mà Lục Tắc Hiên biết đều đang ra ngoài làm nhiệm vụ, không ở hành tinh Thủ đô. Còn một Dẫn đường cấp S là nhân vật lớn rất khó mời, đối phương chắc chắn không chịu lãng phí thời gian đi chữa trị cho một đứa bé 7 tuổi tầm thường.
Mấy ngày nay, Moore vẫn luôn âm thầm giúp đỡ cô bé kia nên tình huống đang tạm ổn. Nhưng lỗ hổng trong thế giới tinh thần vẫn luôn là mối đe dọa.
Nếu Dụ Nhiên có thể hỗ trợ…
Dụ Nhiên khó hiểu nhìn Lục Tắc Hiên đang trầm tư: “Tâm trạng anh có vẻ không thoải mái, gặp phải khó khăn gì sao?”
Lục Tắc Hiên hoàn hồn, nói: “Không có gì, vài vấn đề nhỏ thôi. Phải rồi, khi nào thì em được học phương pháp chữa trị Lính gác?”
Dụ Nhiên ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Dựa theo tiến độ giảng dạy, em với học sinh lớp A đang giống nhau, tháng tới cô chủ nhiệm sẽ dạy em cách dùng tua ý thức chữa trị cho người khác. Nhưng lúc mới bắt đầu chắc chắn chưa thành thạo đâu, cô cũng sẽ không cho em chữa trị người thật, chỉ luyện tập trong phòng thí nghiệm 3D thôi.”
Lục Tắc Hiên đăm chiêu. Sức mạnh tinh thần của Dụ Nhiên không cao lắm, nhưng của cô bé kia còn thấp hơn, hơn nữa chỉ là Lính gác nhỏ tuổi, lá chắn tinh thần rất dễ đột phá. Lại nói, Moore cũng không xóa bỏ quá nhiều ký ức, chỉ cần Dụ Nhiên nắm được cách trùng kiến thế giới tinh thần, để Moore bên cạnh hỗ trợ, nếu xảy ra vấn đề thì kịp thời chặn ngay…
Chuyện này vẫn có thể thử xem sao.Dụ Nhiên nói: “Họ rất giỏi thôi miên, còn có thể sửa chữa, xóa bỏ một số ký ức.”
***
Có vẻ lần này hai người đã nói chuyện thoải mái hơn trước. Lục Tắc Hiên không còn thăm dò quá nhiều, diễn xuất của Dụ Nhiên vẫn rất tinh tế, còn chuyên nghiệp thực hiện cho hết phân đoạn cuối: Lưu luyến không rời nhìn Tướng quân Lục rời đi, xong xuôi mới thu mắt, trở về ký túc xá.
Camilla cùng phòng thấy cậu xách theo một chiếc hộp lớn, tò mò hỏi: “Anh Nhiên, anh mua gì đấy?”
Dụ Nhiên hơi xấu hổ: “Là bánh ngọt Tướng quân Lục tặng.”
Camilla hơi sửng sốt nhưng hiểu ra rất nhanh: “Tướng quân Lục lại tới thăm anh à!”Dù cuồng bạo trong khi chấp hành nhiệm vụ cũng không đến mức cuồng bạo tất cả thế này.
Bạn cùng ký túc xá đều biết chuyện Lục Tắc Hiên đến thăm Dụ Nhiên. Dù sao lần nào Dụ Nhiên cũng “vội vàng chạy đi”, tuy mấy nhóc 13 tuổi không biết yêu đương là gì nhưng đều có thể cảm nhận được rằng anh Nhiên đang yêu đương!
Dụ Nhiên cười nói: “Các em ăn bánh ngọt không? Ăn cùng anh nhé, bánh to quá mình anh ăn không hết.”
Ba cậu nhóc xúm lại, Dụ Nhiên lấy dao cắt bánh ngọt thành vài phần chia cho các cậu, chỉ chừa một góc nhỏ xíu cho bản thân, giả vờ vui vẻ ăn nốt.
Quà ổn đấy. Lần sau đừng tặng nữa được không?
Cậu thật sự không thích ăn đồ ngọt.
Lời tác giả:
Các loại hình và phân nhánh của Dẫn đường là do tự tôi đặt ra, không phải giả thiết thông thường của thể loại Lính gác Dẫn đường, chủ yếu để tiện cho việc phát triển cốt truyện.
Cùng với tiến triển tình tiết, sẽ còn xuất hiện nhiều nhân vật nữa, người đứng sau màn cũng sẽ lộ mặt sớm thôi.