Trần Trì kéo kéo tay áo cô, nhíu mi: “Giống như vậy.”
Thời Ôn mờ mịt: “Có sao?”
Trần Trì nhìn chằm chằm cô, thấy mắt cô mờ mịt cùng mê mang, trong lòng khẽ nhúc nhích, muốn nói không nhớ rõ thì tốt, ai ngờ cô lại: “A” một tiếng, nói: “Tôi nhớ ra rồi, tại vì cậu ta muốn đánh cậu, động tác rất thô lỗ.”
“Nhưng cũng không thể chạm vào cậu ta.”
Trần Trì nói, tay vẫn còn cầm tay của cô, nghĩ đến lúc tỉnh lại thấy một màn kia, đến bây giờ vẫn còn cảm thấy chói mắt.
Trong đầu hình ảnh không ngừng phóng đại, ánh mắt Trần Trì trầm xuống, sóng ngầm cuồn cuộn. Cậu lấy tay áo của mình, bắt đầu chà sát tay của cô.
Thời Ôn ngây người: “C…Cậu đang làm cái gì vậy?”
“Tôi không thích cậu ta.” Giọng nói của Trần Trì mang theo vài phần hàn ý.
Tay bị Trần Trì chà sát đến đỏ ửng, cô muốn rút tay về. Nhưng lại nghĩ đến lúc cô muốn tránh thoát khỏi ôm ấp của cậu, ngược lại cậu còn dùng sức ôm chặt hơn. Thời Ôn không giãy dụa, chỉ nhẹ nhàng nói: “Trần Trì, cậu niết đau tôi.”
Động tác của Trần Trì dừng lại một chút, trong tay là bàn tay mềm mại không xương, làn da trắng nõn phủ màu hồng phấn, năm ngón tay tinh tế, cong cong như trăng non, khe hở các ngón tay cũng vô cùng sạch sẽ.
Cổ họng cậu căng thẳng, cảm xúc điên cuồng từ dưới đáy lòng tràn lên, rất muốn làm một cái gì đó. Nhưng sợ doạ tới cô nên đành liều mạng đè xuống.
Thời Ôn cảm nhận được cảm xúc khác thường của cậu, cho rằng cậu đang tự trách, muốn hoà hoãn không khí, đã nghe thấy thanh âm khàn khàn của câu vang lên trên đỉnh đầu: “Cậu muốn bức điên tôi sao?”
Thời Ôn không kịp phản ứng: “Cái gì?”
Trần Trì cúi đầu, mắt nhắm nghiền, thanh âm trầm thấp: “Đừng chạm vào người khác.”
*
Thời Ôn cảm thấy rất loạn.
Đột nhiên nhận ra, Trần Trì có vài chỗ rất khác với tưởng tượng của cô, thậm chí còn vượt xa.
Tính chiếm hữu của cậu quá mạnh.
Đối với bạn bè đã như vậy, sau này có bạn gái thì sao?
Khó trách.
Khó trách đời trước Thời Noãn cùng Quan Ngọc mập mờ với nhau, cậu sẽ trở nên điên cuồng như vậy, còn làm ra sự tình kia.
Thời Ôn vốn định uyển chuyển từ chối. Nhưng với tính cách này của cậu, chưa chắc nói một lần cậu đã nghe. Như vậy lại khiến cậu thêm đau lòng, chắc chắn cậu lại càng trở nên nhạy cảm.
Phải hướng dẫn từng chút một.
Thời Ôn vô lực thở dài, tạm thời đáp ứng: “Được rồi, không chạm vào người khác.”
Trần Trì vừa nghe vậy, lập tức ngẩng đầu.
Đột nhiên Thời Ôn cảm thấy mắt mình nhất định bị loạn rồi.
Cậu vừa mới…cười sao?
Miệng câu lên một độ cong nhạt nhẽo, không để ý chắc chắn sẽ không thấy, nhưng Thời Ôn vẫn nhanh mắt thấy được.
Một ý cười lơ đãng, ngũ quan tinh sảo khôi phục sức sống, trong trẻo sạch sẽ, cặp mắt đào hoa kia cũng nhiễm vài phần ấm áp.
“Trần Trì, cậu cười lên nhất định rất đẹp.”