“Được ạ”
Mộc Hạ bước xuống dưới lớp, mọi người lại một lần nữa xôn xao.
Học sinh nam: Đó chẳng phải là chỗ chủ Phong ca sao
Học sinh nữ: Không biết Mộc Hạ có ổn không, chứ Hàn Phong khó tính lắm.
Học sinh nam: Cầu phúc cho cậu
Mộc Hạ đứng ngoài mép bàn, khẽ gõ bàn tay tinh xảo vừa thon vừa trắng của mình để gọi người đang ngủ say kia dậy. Bởi vì cậu bạn này đang ngồi chỗ của cậu.
Cậu bạn kia đột nhiên bị đánh thức có chút khó chịu, liền nhìn lên kẻ dám phá giấc ngủ kia. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ hoạ lên mặt thiếu niên trước mắt, đôi lông mi dài, đôi mắt to tròn long lanh màu đỏ hồng, đôi môi nhỏ xinh đẹp khiến cậu bạn kia nhìn đến không chợp nổi mắt.
“Có thể dịp ra cho tôi ngồi được chứ”
Dưới sự lạnh nhạt của cậu, người kia chỉ nhếch môi cười. Sau đó, lập tức nhường chỗ cho Mộc Hạ, cả lớp cũng bị hành động này làm cho thất kinh.
“Cảm ơn”
Mộc Hạ phải phép mà nói, cậu nhanh chóng đặt balo xuống ghế. Lôi sách vở của tiết đầu ra sau đó chẳng nói gì nữa cả. Đột nhiên cậu bạn ngồi kế niềm nở nói chuyện với cậu.
“Cậu là học sinh mới”
“Ừ”
“Dù gì từ giờ cậu cũng là bạn cùng bàn với tôi, nên chúng ta cũng nên biết tên nhau nhỉ?”
“Tôi là Lý Mộc Hạ”
“Tôi là Triệu Hàn Phong “
Mộc Hạ gật đầu như đã nhớ, tiếng chuông của tiết học đầu tiên của thứ hai vang lên. Mộc Hạ chăm chú nhìn lên bảng, giáo viên Toán đã đến. Mọi người đứng dậy chào sau đó buổi học như thường lệ bắt đầu. Cậu bạn cùng bàn kia nhìn cậu một chút sau đó cũng ngáp ngắn một cái, gục mặt xuống tay ngủ tiếp.
Mộc Hạ nhàm chán nên lấy sách do các vị sư phụ của mình biên soạn ra làm, dù gì những kiến thức trên bảng không lấy được sự hấp dẫn của cậu. Thấy cậu bạn cùng bàn với cậu thì lại úp mặt tiếp tục ngủ gục cậu cũng không để ý đến, một số người trong lớp thì làm việc riêng. Số khác thì có vài người tập trung nghe giảng. Thật là ngán ngẩm, nhưng điều đó không liên quan tới cậu.