– Cây côn tốt!
…
…
Cái chết của Hoàng bộ đầu rất nhanh truyền ra, trong miệng mọi người truyền lưu một phiên bản phổ biến nhất rất thú vị. Tất cả mọi người đều nói, Điền quả phụ đồng thời thông đồng ba bốn nam nhân cùng một chỗ, có lẽ do tranh giành tình nhân nên Hoàng bộ đầu bị nhân tình khác của Điền quả phụ giết chết.
Cái phiên bản này giống như thật, truyền lưu cũng phổ biến nhất.
Mà các bà các cô có chồng cũng thích cái phiên bản này nhất, nói rất sướng miệng, vốn là các cô thích bàn tán mấy loại chuyện có chút trăng gió, hoang dâm, mà trọng yếu hơn là các bà hy vọng dùng cái cảnh này để chỉ cho chồng mình rằng nếu ở bên ngoài lén thông dâm thì cũng có ngày mất mạng.
Lời đồn trong dân chúng trong mắt quan phủ chỉ có thể làm một loại tin tức tham khảo, mà Tiêu Mạc Toản tất nhiên sẽ không tin, hắn không tin với dâm uy của Hoàng bộ đầu tại Đông Hải Thành mà có người thực sự can đảm vì một quả phụ mà động thủ với Hoàng bộ đầu.
Hoàng bộ đầu là thân tín của Tiêu Mạc Toản mang từ Yên Kinh đến khi mới nhậm chức Đông Hải quận trưởng, có thể nói đó là bộ hạ tín nhiệm cũng như đắc lực nhất của hắn. Mấy năm nay tại Đông Hải thành trong tối làm không ít chuyện tình bí mật, mà đích than lo liệu việc này đều là Hoàng bộ đầu.
Hoàng bộ đầu chết đi chẳng khác nào bẻ gãy một cánh tay của hắn, hắn ngoại trừ tức giận còn có lo lắng, bởi vì mấy ngày nữa phải đem thuế ngân mùa xuân từ Đông Hải vận chuyển lên Yến Kinh giao cho Hộ bộ mà chịu trách nhiệm vận chuyển trước đây chính là Hoàng bộ đầu.
Vận chuyển thuế ngân là chuyện trọng đại nhất của các quận phủ, chẳng những phái ra hơn trăm người hộ tống đội ngũ mà quan trọng nhất là tổng quản đội hộ ngân nhất định phải là người thân tín của mình. Khi thuế ngân đến Yến Kinh cũng không thể nào giao tất cả bạc cho Hộ bộ, mà sẽ giống như những lần nộp thuế ngân trước, Tiêu Mạc Toản tất nhiên sẽ lấy ra một phần âm thầm nộp cho chủ tử của mình là Tiêu Thái Sư, mà chuyện như vậy nhất định phải làm kín kẽ, người làm việc này cũng không thể là người ngoài.
Nhưng mà trong lúc mấu chốt như thế này, Hoàng bộ đầu là người mà mình tín nhiệm nhất lại đột nhiên chết đi. Điều này sao có thể để cho Tiêu Mạc Toản không tức giận cho được, trước tiên hắn phái ra ba ban nha môn toàn lực truy tra hung phạm.
Gian tình của Hoàng bộ đầu với Điền quả phụ chỉ là một đầu mối, nhưng tất cả mấy nam nhân khác có tư tình với Điền quả phụ đều bị tống giam, dùng nghiêm hình tra khảo. Dù vậy đối tượng hoài nghi trong lòng của Tiêu Mạc Toản duy nhất chỉ có Hàn gia.
Theo như suy nghĩ của hắn, mình vừa mới xảy ra tranh chấp cùng Hàn gia, thậm chí hủy hoại thể diện của họ trong mắt dân chúng, như vậy Hàn gia nhất định sẽ không bỏ qua, mà âm thầm thủ tiêu Hoàng bộ đầu có lẽ chính là một loại thủ đoạn trả thù của Hàn gia. Cho nên khi nhìn thấy Hàn Huyền Xương, khuôn mặt của Tiêu Mạc Toản trở nên âm trầm, trong con ngươi lóe ra vẻ oán độc vô cùng.
– Hàn đại nhân, Bổn quan vừa mới nghe được một tin tức…
Tiêu Mạc Toản nghiêm mặt nói:
– Ngày hôm qua thiếu gia nhà ngươi thu dụng một người đánh xe nước Ngụy, ngươi có biết hay không chuyện này?
Hàn Huyền Xương vẫn lộ ra vẻ văn nhân nho nhã, khuôn mặt mang theo nụ cười, lạnh nhạt nói:
– Quận trưởng đại nhân phải biết rằng, Thanh Lại Phủ của ta trên dưới có mấy trăm miệng ăn. Việc mỗi ngày không có một trăm thì cũng phải tám chục. Hạ quan tự nhiên không thể chuyện gì cũng biết. Huống chi một người đánh xe, cho dù là người nước Ngụy, cuối cùng cũng chỉ là một gã đánh xe, hạ quan cũng không có ở không mà đi hỏi chuyện tình của một người đánh xe!
Tâm tình của Hàn Huyền Xương bây giờ thật ra rất tốt. Cho tới nay, Hoàng bộ đầu kia chính là người mà Hàn Huyền Xương cực kỳ chán ghét! Chỉ vì liên quan đến quan hệ hai nhà Tiêu Hàn cho nên không có ra tay. Lần này Hoàng bộ đầu đột nhiên bị giết, trong nội tâm Hàn Huyền Xương rất là vui sướng. Ít nhất Tiêu Mạc Toản mất đi một con chó dữ trợ Trụ vi ngược, chuyên cắn càn cắn bậy!
Đông Hải thành bớt đi một con chó dữ, chung quy cũng có thêm một phần yên ổn.
– Hàn đại nhân có lẽ không biết. Hôm qua tên đánh xe kia tại đầu đường biểu diễn mã kỹ, bị Hoàng bộ đầu nhìn thấy, hoài nghi hắn là Hắc Kỳ thám tử nước Ngụy, vốn định manh về nha môn thẩm vấn, lại bị thiếu gia nhà ngươi ỷ thế đem trở về. Thiếu gia nhà ngươi lại càng trước mặt mọi người vũ nhục Hoàng bộ đầu một phen.
Tiêu Mạc Toản cười lạnh nói:
– Chuyện này vì sao trùng hợp như vậy? Chiều hôm qua phát sinh chuyện này, đến rạng sáng thì Hoàng bộ đầu bị giết, Hàn đại nhân, ngươi không cảm thấy thật kỳ quái sao?
– Thật không có cái gì kỳ quái.
Hàn Huyền Xương thản nhiên nói:
– Hoàng bộ đầu ngày thường tận chức tận trách, lo cho an nguy của Đông Hải thành, đã từng nhận lầm không ít người nơi khác đến là thám tử! Cái tên đánh xe kia nếu thật là thám tử nước Ngụy, ta nghĩ sẽ không ngu mà rêu rao trên đường cái như vậy chẳng phải bại lộ hành tung của mình hay sao? Quận Trưởng đại nhân, ngàu nói có đúng không?
Tiêu Mạc Toản lạnh lùng nói:
– Hàn đại nhân, hư chính là thực, thực chính là hư! Người nước Ngụy thủ đoạn còn nhiều mà. Nếu Hàn đại nhân cho rằng tên đánh xe kia không phải là thám tử, không bằng Bổn quan phái người tới dẫn hắn tới đây, tự mình thẩm vấn để cho hắn chứng minh sự trong sạch của mình. Hoàng bộ đầu là người của triều đình, bị tai họa bất ngờ này, Bổn quan nhất định phải tra rõ đến cùng! Nếu chuyện này không tra rõ, nói không chừng tiếp theo hung thủ sẽ tới lấy cái đầu của Bổn quan.
Trong mắt Hàn Huyền Xương hiện lên hàn quang sắc bén, đưa mắt nhìn Tiêu Mạc Toản, thanh âm bình tĩnh:
– Quận Trưởng đại nhân, người đánh xe kia nếu được Mạc nhi nhà ta thu dụng vào phủ, vậy cũng là người của Hàn phủ ta. Đại nhân nếu mang hắn đến phủ nha, nếu minh bạch thì thôi, còn không thì còn cho là cái chết của Hoàng bộ đầu cùng Hàn gia ta có liên quan. Danh dự trăm năm của Hàn gia ta, tự hỏi là rất có uy vọng ở Đông Hải quận, nếu xảy ra chuyện này, chỉ sợ sẽ làm tổ tiên hỗ thẹn! Quận trưởng đại nhân nếu là muốn bắt người từ Hàn phủ ta, thì trước hết nha môn phải tra ra chứng cớ, chỉ cần có chứng cớ, hạ quan sẽ đích thân áp tải tên đánh xe kia đến phủ nha lĩnh tội!
Không khí trên công đường nhất thời cực kỳ âm trầm lạnh lẽo. Tiêu Mạc Toản cơ hồ đem cả hàm răng của mình nghiến nát, mà Hàn Huyền Xương lại tỏ ra một bộ dáng tâm bình khí hòa, cũng là hàm dưỡng thật tốt.
– Hàn đại nhân, theo ý của ngươi thì tên đánh xe của nhà ngươi có Hàn gia che chở, liền tra không được?
Hàn Huyền Xương lắc đầu, nghiêm mặt nói:
– Mạng người quan trọng, đại án bực này ở Đông Hải thành, tự nhiên phải tra rõ!
Dừng một chút mới thản nhiên nói:
– Quận Trưởng đại nhân, ngài đã hoài nghi người đánh xe trong phủ ta có vấn đề, hạ quan liền hồi phủ tự mình tra hỏi, nếu là quả thực có vấn đề, nhất định đưa nộp phủ Quận Trưởng! Ngài xem như thế nào?
– Ngươi tự mình thẩm tra?
– Chẳng lẽ Quận Trưởng đại nhân cho rằng hạ quan không thể đảm nhiệm?
Tiêu Mạc Toản giận quá hóa cười, nói:
– Được được được, Hàn đại nhân, ngươi trở về phủ thẩm tra thật tốt đi! Bổn quan chờ tin tức tốt của ngươi…!!!
Hàn Huyền Xương đứng dậy chắp tay chào rồi xoay người liền rời đi tức thì. Chờ ông đi ra khỏi sân, Tiêu Cảnh từ bên cạnh chui ra, oán hận nói:
– Hàn gia đúng thật là cuồng vọng! Cha, chúng ta viết một phong thư nói cho ông nuôi để người trị Hàn gia cuồng vọng cho thật tốt!
Tiêu Mạc Toản chắp hai tay sau lưng, nhìn bóng lưng xa dần của Hàn Huyền Xương, lạnh lùng nói:
– Hàn gia sớm muộn gì cũng bị xóa khỏi danh sách thế gia vọng tộc!
– Hàn gia! Nguồn: http://thegioitruyen.com
Tiêu Cảnh nghiến răng nghiến lợi, mắt lộ ra hung quang:
– Ta nhất định phải làm cho bọn họ biết sự lợi hại của ta.