Lạc Hằng nhấc chăn lên, chuẩn bị xuống giường, lại bị Tiểu Linh Đang ngăn cản, “Tông chủ nói để ngươi nghỉ ngơi.”
Lạc Hằng nói: “Không cần.”
“Vậy ngươi muốn đi đâu?”
“Trước mang ta đi tìm Văn Thừa Trạch.”
Được Tiểu Linh Đang dẫn đường, Lạc Hằng gặp được Văn Thừa Trạch. Người này đúng là không xong, linh mạch toàn thân trên dưới đều bị hủy, còn bị ma khí xâm nhập, chỉ sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Lạc Hằng nghĩ một chút, vận chuyển linh lực thâm nhập đan điền Văn Thừa Trạch.
Tiểu Linh Đang vội vàng ngăn cản hắn: “Ngươi đã bị trọng thương như vậy rồi còn cứu người, còn muốn mạng hay không!”
“Không sao, ta tương đối hiểu rõ ma khí, chỉ cần điều trị tốt sẽ không xảy ra chuyện. Hơn nữa đây có thể là nhân quả ta thiếu, có thể cứu được mạng nào hay mạng nấy.”
Lạc Hằng tiếp tục thi pháp dẫn ma khí trong đan điền của người vào cơ thể mình. Theo ma khí dẫn vào, một cảm giác lạnh lẽo tẩm nhập vào tim, sắc mặt Lạc Hằng lại trắng hơn một phần.
Tiểu Linh Đang đứng một bên chỉ có thể lo lắng suông, đã không thể đánh gãy hắn thi pháp lại còn không đủ linh lực, cũng không giúp được. Nếu Lạc Hằng vì cứu người mà bị thương, sợ tông chủ trở về sẽ lại tức giận.
Sau nửa canh giờ, sắc mặt Lạc Hằng tái nhợt như tờ giấy, trán đã chảy ra lấm tấm mồ hôi, cuối cùng hắn kêu lên một tiếng, khóe miệng tràn ra vệt máu mới thu tay lại, sau đó ngồi xếp bằng một bên, áp chế ma khí trong đan điền.
“Ngươi có nhóm sư huynh sư đệ nào tín nhiệm được không?” Sau khi Lạc Hằng điều dưỡng một lát hỏi.
Tiểu Linh Đang gật gật đầu, “Đệ tử tông chủ mang theo đều chỉ nghe theo mệnh lệnh của tông chủ.”
Lạc Hằng bảo hắn gọi người tới, tạm thời canh giữ bên người Văn Thừa Trạch, còn hắn đi trước tìm Bạch Tà.
Tiểu Linh Đang nhìn Lạc Hằng mặt trắng như giấy, tận tình khuyên bảo nói: “Hay Lạc đạo hữu cứ nghỉ ngơi trước một chút đi, đợi tí không tông chủ lại tức giận.”
“Không sao, ta qua nhìn xem, điều dưỡng ở bên kia cũng được mà.” Lạc Hằng dựa lên người hắn, cười cười.
Tiểu Linh Đang nhìn dáng đi phù phiếm của hắn, không khỏi khó thở, thế này mà kêu là không sao, chẳng lẽ chết mới tính là có sao à?
Tiểu Linh Đang đau lòng nói: “Lạc đạo hữu, ngươi với tông chủ rốt cuộc là quan hệ gì, rõ ràng tông chủ rất quan tâm ngươi, ngươi cũng thật quan tâm y, vì sao tông chủ làm ngươi bị thương nặng như vậy?”
Lạc Hằng cố sức vỗ vỗ đầu hắn, nói: “Việc này ngươi không cần phải xen vào, chỉ cần biết tông chủ nhà ngươi và ta đều không hại ngươi là được rồi.”
Điều này thì liên quan gì đến việc hại ta! Tiểu Linh Đang rất buồn bực, nhưng Lạc Hằng không muốn nói, hắn cũng chỉ có thể tự buồn trong lòng.
Hai người nói chuyện một hồi liền đã tới tiền viện, xa xa nghe được Hoa Ỷ Vân nói.
“Năm đó ta cho rằng ngươi thật sự có ý với đệ tử ta, nên ta vẫn luôn tác hợp Bạch tông chủ với nàng, ai ngờ ngươi từ chối nàng, ta cũng đành chịu. Thế mà bây giờ ngươi hạ độc thủ với nàng như vậy, ta muốn hỏi một chút xem Bạch tông chủ nghĩ cái gì!”
Bạch Tà không để ý tới nàng, ngay khi Lạc Hằng vừa bước vào đã luôn quan sát hắn, nhìn sắc mặt hắn trắng như tuyết, mắt y nheo lại thành một đường tuyến.
Lại một lần nữa làm người bị thương nặng như thế.
Lạc Hằng cười cười với y, sau đó tìm một góc vừa vặn có thể nghe được âm thanh trong thính đường, đứng một bên, đầu gác lên vai Tiểu Linh Đang, vận chuyển linh lực điều dưỡng thân thể, thuận tiện nghe xem sự tình tiến triển như thế nào.
Đối với việc Bạch Tà trở thành hung thủ, hắn vẫn hơi mù mờ, rõ ràng tối hôm qua Bạch Tà đuổi giết nàng, làm sao lại thành hung thủ?
Chỉ là hắn muốn yên tĩnh, người khác lại không nguyện ý cho hắn yên tĩnh.
Hắn vừa mới nhắm mắt liền có người điểm danh.
__________
Ad đã trở lại rùi đây!! Vote ủng hộ ad nha!!
ʕ ꈍᴥꈍʔ