Trương Linh Dật vui mừng nhìn Vương Nghiễm Ninh một cái, chỉ thấy mặt Vương Nghiễm Ninh có chút mất tự nhiên, gương mặt cứng đờ thoáng nét hồng.
Ồ, thụ thụ biết xấu hổ kìa, thật kỳ lạ!
“Thụ thụ, này là thịt xào của cậu sao? Để tôi xem xem.” Trương Linh nhìn thoáng trên bàn thì thấy một cái đĩa to đặt trên một cái đĩa khác, chắc là kiệt tác của Vương Nghiễm Ninh rồi! Dứt lời định đi tới lấy cái đĩa ra.
“Không được.” Vương Nghiễm Ninh đẩy tay cậu ta ra, trừng mắt liếc một cái, nổi cáu: “Nhanh làm đồ ăn của cậu đi.”
“Làm gì dữ vậy!” Trương Linh Dật bĩu môi thầm oán, làm gì mà bí ẩn dữ vậy, sớm muộn gì cũng phải lấy ra cho tôi xem thôi!
Oán đi oán lại, cuối cùng đầu bếp Trương vẫn thuần thục xắn tay áo, bắt đầu làm đồ ăn.
Sau đó…
“Ủa, sao mấy hết mấy cái đĩa rồi.” Trương Linh Dật ngẩn người nhìn chồng đĩa thiếu hụt trong tủ chén, Ê, không chỉ mất mấy cái đĩa mà mấy cái chén hình như cũng bị vơi đi…
Trong lòng Trương Linh Dật có một linh cảm xấu, lẳng lặng nhìn quanh bàn bếp một lượt, mấy chai dầu, muối, tương, dấm dường như cũng vơi đi rất nhiều, có mấy lọ gia vị rõ ràng mình vừa mới mua, nhưng bây giờ chỉ còn lại không tới một phần ba.
Cuối cùng trong một giờ cậu không có trong phòng bếp, đã xảy ra chuyện gì?
Trương Linh Dật biết rõ, trong tình huống này, chân tướng sự thật thường nằm trong thùng rác. Vì vậy cậu thừa lúc Vương Nghiễm Ninh không để ý mà lén la lén lút, chạy đến chỗ thùng rác kế bên.
Đầy cả thùng rác là… Mảnh vỡ của đồ sứ, còn có vài vật thể cháy đen đầy khả nghi… Căn cứ vào biên giới của vật thể, nơi chưa hoàn toàn mất đi màu sắc, Trương Linh Dật đoán chừng đây hẳn là cây ớt, còn có… Ặc, trông như thịt ba chỉ ấy!
Đúng là một cục diện đầy thảm thiết!
Trương Linh Dật lặng im xoa trán.
Việc đã đến nước này, không nên truy cứu thì hơn!
Trương Linh Dật nuốt nước mắt vào lòng, giữ vững tinh thần, nhanh chóng vùi đầu vào nghiệp lớn nấu ăn.
Tài nấu ăn của Trương Linh Dật đương nhiên không cùng cấp với Vương Nghiễm Ninh, chưa đầy một tiếng, hai đĩa đồ ăn nóng hổi hương thơm ngạt ngào đã được bày trên bàn.
Vương Nghiễm Ninh ngẩng đầu xem xét, là bò xào sa tế, đậu hủ gạch cua.
Bò xào sa tế thơm lừng, màu sắc bóng nhẫy, mùi thơm xông thẳng vào mũi.
Đậu hủ gạch cua thoạt nhìn rất đẹp, trơn nhẵn ngon mắt khiến người ta muốn ăn ngay.
Vương Nghiễm Ninh cảm thấy thốn đến tận bi.
“Ăn cơm thôi!” Trương Linh Dật cầm hai chén cơm, cười tủm tỉm nói, “Để tôi thử món thịt ba chỉ xào Tứ Xuyên kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu nào!”
Trời đất chứng giám, những lời vừa rồi của Trương Linh Dật không phải châm chọc.
Nhưng lỗ tai Vương Nghiễm Ninh nhanh chóng đỏ bừng, cậu lấy hai tay che cái đĩa nói: “Được rồi, hôm nay không cần ăn cái này đâu.”
“Đừng mà, thụ thụ!” Trương Linh Dật vội đẩy tay Vương Nghiễm Ninh, mặt mày mang đầy chính khí: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không ghét cậu đâu!”
“Ai thèm sợ cậu ghét chứ!” Vương Nghiễm Ninh miễn cưỡng buông tay, “Tôi chỉ sợ lát nữa cậu không kìm chế được mà ăn luôn miệng thôi!” Thua người không thua trận, trước tiên phải biết hold khí thế.
Vì vậy Trương Linh Dật vừa chuẩn bị tâm lý vừa lấy cái đĩa ra.
Ờ, phải chuẩn bị tâm lý dữ lắm mới có vẻ mặt bình tĩnh như thế.
Trương Linh Dật bình tĩnh mà nhìn món ăn kia… Có lẽ nhìn vào số thịt trên đĩa, thì ra cậu ta chỉ dùng một phần tư số tự thịt mình mua, thành công không để chiếc mặt nạ bình tĩnh vỡ ra.
“Woah, thụ thụ làm tốt quá!” Trương Linh Dật một tay ôm ngực nói ra, thật là dối trá đến không cách nào nhìn thẳng.
Lại nói về màu sắc của mấy miếng ớt kia, hẳn là chưa xào quen tay, thế nhưng vì sao mấy cọng hành tây đã biến thành màu đen rồi? Còn gừng không phải đã lỡ tay xắt quá lớn hay sao?
Về phần nhân vật chính trong món ăn trên đĩa, thịt ba chỉ tiên sinh, rõ ràng đã cháy xém cạnh rồi, mà sao trông chính giữa vẫn như chưa chín vậy?
Vãi thật, Vương Nghiễm Ninh là thân truyền đệ tử của đầu bếp căn tin hay sao?
Điều này không khoa học chút nào phải không? Lần đầu tiên mình nấu ăn cũng đâu thể khiến trong cùng một miếng thịt mà một bên khét một bên chín đâu?
Trương Linh Dật thật bái phục[2] Vương Nghiễm Ninh.
Vương Nghiễm Ninh vì mấy câu nói của Trương Linh Dật mà hai mắt sáng ngời, nói: “Thật à? Vậy cậu mau ăn đi!” Vừa nói vừa nhiệt tình gắp một miếng thịt ba chỉ đưa đến bên miệng cậu.
Nói dối này! Này thì nói dối!
Người nói dối phải nuốt một ngàn cây kim╭(╯^╰)╮!
Đừng tưởng rằng bày ra ánh mắt chân thành thì tôi không nhìn thấy khóe môi cậu đang co rúm!
Con ngươi trong mắt Vương Nghiễm Ninh từ từ nhỏ lại.
Đến lúc này Trương Linh Dật thật sự bội phục công lực của bản thân, đối mặt với một đống… thịt ba chỉ xào Tứ Xuyên gần trong gang tấc thế kia mà mặt không đổi sắc, đành nói: “Ừa, tôi ăn hết, cậu cũng ăn đi!”
Sau đó hùng hồn, hy sinh cắn một miếng.
Cái hương vị này phải nói là y hệt ác ma luôn!
Mỗi một người đàn ông muốn trở thành trung khuyển đế vương công đều phải trải qua thử thách hay sao?
Tâm hồn Trương Linh Dật khóc một dòng sông.
Vương Nghiễm Ninh không ngờ Trương Linh Dật dám nuốt trôi, nhìn biểu cảm vừa thống khổ lại vừa kìm nén của cậu ta, nhẫn nại cười một cái hỏi: “Hương vị như thế nào?”
Trương Linh Dật mặt lạnh như tiền: “Không tệ.”
“Vậy thì ăn nhiều vào, đừng bỏ uổng.” Vương Nghiễm Ninh vừa nói vừa độc ác đẩy cả đĩa thịt ba chỉ xào Tứ Xuyên, bỏ vào chén của Trương Linh Dật.
Trương Linh Dật: “…”
“Phải mỉm cười ăn hết.” Vương Nghiễm Ninh nói nghiêm túc, sau đó gắp một miếng bò xào sa tế vùi đầu ăn hùng hục.
Ừm, tay nghề của Trương Linh Dật cũng không tệ, vị sa tế ngấm đều trong miếng thịt bò, thịt chín nhưng vẫn mềm, đậu hủ nấu gạch cua lại trơn nhẵn, có mùi thơm nhẹ, vừa bỏ vào miệng đã tan ra, lòng Vương Nghiễm Ninh thầm khen ngon nhưng mặt mũi vẫn dè dặt, chỉ có cái tay cầm đũa hoạt động rất nhanh.
Chưa đầy một lát sau, đồ ăn trên bàn vơi đi phân nửa.
Ăn được một lúc, cậu mới phát hiện Trương Linh Dật dường như vẫn bình ổn mà ăn đồ ăn của cậu làm, ngẩng đầu nhìn lên, nhận ra rõ ràng cậu ta còn đang ăn… thịt ba chỉ xào Tứ Xuyên.
Mặc dù ăn rất chậm, nhưng đúng là đang gắp từng miếng từng miếng mà nhấm nuốt.
Trong lòng Vương Nghiễm Ninh có chút cảm giác khó nói, vội giật lấy chén của cậu ta, nói: “Đừng ăn nữa, không tốt đâu.” Giọng điệu có chút buồn bực, mặc dù cậu cố tình đùa giỡn với Trương Linh Dật, nhưng cũng không thật sự hi vọng cậu ta sẽ phối hợp đâu.
Vương Nghiễm Ninh chẳng rõ cảm giác của mình lúc này là gì.
“Hì hì, tôi thấy ăn rất ngon mà!” Trương Linh Dật cười đùa tí tửng nói, “Đây là lần đầu tiên thụ thụ của chúng ta xuống bếp, đương nhiên là phải ăn cho bằng sạch!” Dứt lời lại muốn lấy lại cái chén.
“Không được ăn hết.” Vương Nghiễm Ninh hổ thẹn, đi thẳng đến thùng rác, đổ phần cơm và thịt còn thừa rồi rửa lại cái chén, xới cho cậu ta một chén cơm mới.
“Ừm, ăn cơm cho ngon vào, đừng quấy rầy tôi.” Vương Nghiễm Ninh hờn dỗi đẩy chén cơm đến trước mặt Trương Linh Dật, “Ăn xong nhớ rửa chén.” Dứt lời bước thẳng ra phòng khách xem TV.
Trương Linh Dật nhìn bóng lưng của Vương Nghiễm Ninh, thầm cảm khái: “Ngạo kiều thụ thật là tốt.”
Nhưng mà trông ngạo kiều thụ đáng yêu ghê!
.
.
.
[1] Nguyên văn là “Hồi oa nhục” (Thịt hai lần chín): là một món ăn đặc sắc của người Hán, một trong tám món cay nổi tiếng của Tứ Xuyên, Trung Quốc.Vì cái tên ‘Thịt hai lần chín’ nghe buồn cười quá nên mình để là ‘Thịt ba chỉ xào Tứ Xuyên’.
[2] Từ gốc là “给跪了”, là một từ thông dụng trên Internet và Weibo, biểu thị sự cảm thán hoặc biểu đạt sự thán phục, bái phục người khác.