Dù sao hai người cũng đã kí tên lên bản thỏa thuận ly hôn rồi.
Nhan Từ Khuynh cô, thong thả lên tiếng: “Em muốn ly hôn hả?” Nghe như kiểu anh không thể hiểu em đang nghĩ gì.
Dương Họa Y bắt được vẻ chế giễu lạnh căm căm trong mắt anh, anh đang cố ý.
Hay rồi, bây giờ ánh mắt Dường Hải Thiên nhìn cô lại càng khó chịu.
Cô không ăn nổi bữa cơm này nữa, bèn lặng lẽ đặt đũa xuống: “Con no rồi, con lên phòng trước đây.”
Cô sợ mình sẽ bị Nhan Từ Khuynh chọc cho tức điên lên nếu tiếp tục ngồi ở đây mất.
Hành lý Dương Họa Y vẫn còn nằm trong góc, cô cố gắng xách chiếc va ly trắng của mình leo lên lầu.
Vừa xách lên đã có bàn tay phía sau đè xuống, cơ thể rắn chắc đầy nam tính chạm vào lưng cô, Nhan Từ Khuynh đang cố diễn vai người tốt: “Để anh xách lên cho em.”
Dương Họa Y khựng lại, đầu óc cô hoạt động thật nhanh, dịu dàng nói: “Cảm ơn nhưng không cần đâu, tôi tự mang lên được.”
Nhưng Nhan Từ Khuynh không quan tâm đến sự phản đối ấy, anh xách hành lý đi thẳng lên lầu. Đi được lát thì chợt dừng lại, quay xuống năm lấy tay cô, bình tĩnh hỏi: “Phòng em ở đâu?”
Dương Họa Y bối rối gãi đầu: “Bên phải!”
Mẹ Dường bắt đầu thấy hoang mang rồi, hai đứa nhỏ đang đòi ly hôn cơ mà? Sao lại trông như đôi vợ chồng son ngọt ngạo chìm trong tình yêu say đắm thế? Không giống gia đình sắp ly hôn tí nào.
Viên Vũ thở dài nhìn cha Dường: “Hải Thiên à, con bé Họa Y nó đang đùa với vợ chồng mình phải không. Chắc là hai đứa nó không hề nghĩ đến chuyện ly hôn đâu nhỉ.”
“Cậu Nhan đang đùa với chúng ta thôi.”
Dường Hải Thiên không phải là ếch ngồi đáy giếng, sống giữa bầy sói trên thương trường bao lâu nay, ông thấy rõ mồn một hành động lén lút giữa hai người. Nhưng ông buộc phải vờ như không hay biết: “Dù thế nào thì Họa Y cũng không thể ly hôn.
Bà Viên Vũ thở dài: “Nhưng con bé Họa Y đã không muốn gả ngay từ đầu, kết hôn ba năm thì cả ba năm con bé đi du học biệt tăm ở nước ngoài. Bây giờ nó về nước, e là không quen sống ở nhà họ Lâm.”
Dường Hải Thiên kiên quyết nói: “Không quen cũng phải quen.” Dường Gia phải sống nhờ vào Lăng Thị, họ không thể đánh mất gốc cây này.
Dương Nhã Tuyết không hiểu mô tê gì, cô bé chỉ biết là anh rề mình đẹp trai nhất.
Lên tầng, rời khỏi tầm mắt nhà họ Dường, Dương Họa Y giật lại hành lý của mình từ tay anh. Để phòng nhìn anh hỏi: “Nhan Từ Khuynh, hôm nay anh uống nhầm thuốc hay đang cố tình hại tôi?”