Một người đàn ông tàn nhẫn như vậy, có vợ sao?”
Có người đùa giỡn nói: “Vậy chúc mừng Giản tổng có vợ nhỏ nhé.”
Giản Tế đã uống chút rượu, không hề say, nhưng lại khiến cho cả người uể oải một chút, anh dựa vào lưng ghế, ngón tay nắm lấy cái ly đựng chất rượu trong suốt chậm rãi chuyển động.
Nghe thấy câu nói này thì khựng lại, nhớ đến đứa nhỏ mới hai mươi hai tuổi, rũ đầu cười: “Quả thực là vợ…… nhỏ.”
Chữ “nhỏ” của anh gằn có chút nặng.
Mà trong phòng bao bên kia.
Giáo sư Lý đã lớn tuổi, thanh niên thì muốn chơi thâu đêm một chút, vả lại có ông ở đây, mấy đứa nhỏ này cũng chơi không xõa, liền dứt khoát rời đi trước sau khi ăn xong.
Lúc chuẩn bị dẫn Lý Trì Hạ đi, đã thấy thằng cháu nội kia của ông đang buồn bực uống rượu không lên tiếng.
Trong lòng giáo sư Lý thở dài một hơi, nghĩ bây giờ Lý Trì Hạ không muốn buông cũng phải buông rồi, cứ để hắn uống chút rượu giải sầu đi.
Đợi người đi rồi, trong phòng hoàn toàn thả lỏng, ồn ào đòi chơi nói thật lòng hay đại mạo hiểm.
Đều là người mới tốt nghiệp chưa lâu, hơi thở học trò thanh xuân trên thân vẫn còn hơi nặng, dốc sức chơi đùa, lại mang theo chút chừng mực của người trưởng thành.
Cuối cùng, chai rượu chỉ về phía Tang Gia Ý.
Tang Gia Ý cười đáp: “Nói thật, mấy cậu hỏi đi.”
Một nam sinh hỏi: “Xin hỏi cậu có thả thính đàn anh Lý Trì Hạ không?”
Thanh âm lộ ra chút ác ý.
Cả gian phòng đột ngột yên tĩnh lại, ánh mắt Tang Gia Ý trực tiếp nhìn về phía đối phương, là một nam sinh thanh tú đẹp mắt.
Thực ra vào thời đại học, Tang Gia Ý cũng không phải là một người chịu khó giao tiếp, cho nên đối với rất nhiều người, sự hiểu biết của cậu về đối phương chỉ giới hạn ở cái tên.
Nam sinh ở đối diện kia là, hình như tên Mạnh An, nếu nói thêm về một chút ấn tượng, chính là đối phương vẫn luôn thích cạnh tranh với cậu.
Tang Gia Ý cũng không biết đang tranh mấy cái gì, từ trước đến nay đều không đặt trong lòng.
Vào lúc này, Tang Gia Ý mới bất giác ý thức được, có lẽ Mạnh An thích Lý Trì Hạ.
Lý Trì Hạ trước mặt đã uống một hàng rượu, nghe vậy thì ánh mắt dừng lại trên người Tang Gia Ý.
Tang Gia Ý mỉm cười: “Nếu như có thính, sẽ chẳng công bố chuyện tôi đã kết hôn rồi.”
Từ trước đến nay Tang Gia Ý không phải là người mặc người ta ăn hiếp, suy cho cùng, điều này còn phải cảm ơn Tề Tu Du.
Thời niên thiếu bị Tề Tu Du dằn vặt thời gian dài, dù là cái bánh bao cũng có thể cứng lên rồi.
Vì vậy ý cười trên mặt cậu càng thêm rõ rệt: “Đó giờ tôi luôn từ chối quang minh chính đại, đàn anh Lý, anh nói phải không?”
Lý Trì Hạ há há miệng, vừa mới định nói chút gì đó, Tang Gia Ý đã mở miệng tiếp tục.
Cậu đối mặt với Mạnh An: “Tò mò ghê, cậu thích đàn anh Lý, cậu tìm anh ta đi, chứ tìm tôi làm phiền có tác dụng gì, tôi với anh ta lại chẳng có quan hệ gì.”
Sắc mặt của Mạnh An rất xấu xí.
Có người bên cạnh điều tiết bầu không khí: “Được rồi được rồi, đừng nói gì nữa, Tang Tang cũng đã kết hôn rồi, còn nói mấy cái này có tác dụng gì?”
Mạnh An châm biếm: “Biết chồng của Tang Gia Ý nhiều tiền, nhiều tiền như vậy, ai biết có phải là một ông già hay không.”
Nghe thấy lời này, Tang Gia Ý chẳng tức một chút nào, thậm chí có hơi mắc cười.
Giản Tế? Ừ, ông già.
Đợi sau khi ăn cơm xong, một đám người đi ra khỏi phòng, Tang Gia Ý đang chuẩn bị đi ra ngoài, đã bị Lý Trì Hạ nắm lấy cánh tay.
“Tiểu Ý, chúng ta nói chuyện nhé.”
Tang Gia Ý uống chút đỉnh rượu nên có hơi choáng, phản ứng không kịp, cậu vừa định bụng nói gì đó, cửa phòng cách đó không xa cũng mở ra, một đám người tây trang dày da khí độ bất phàm bước ra từ bên trong.
Nhóm bạn học mới đi từ trong phòng ra nhất thời có chút mất tự nhiên lại vừa tò mò, đứng yên tại chỗ.
Bọn họ đều là một đám sinh viên mới rời khỏi vườn trường, đa số xuất thân bình thường, tới kiểu chỗ cao cấp xa hoa thế này, vốn đã hơi không thoải mái, huống hồ còn trực tiếp đối mặt với nhân sĩ cao cấp của xã hội.
Trong lúc nhất thời, tiếng nói cười của mọi người nhỏ lại, cho đến khi hoàn toàn yên tĩnh.
Nhân viên phục vụ ở cửa kéo cửa, đợi vị khách cuối cùng đi từ bên trong ra.
Tang Gia Ý quay đầu nhìn lại, liền trông thấy Giản Tế mặc tây trang đen thẫm đi từ bên trong ra.
Dáng người anh cao ngất thon dài, trên tay khoác một chiếc áo bành tô len dạ màu xám, cả người lộ ra một loại cảm giác lạnh lùng thờ ơ.
Người xung quanh túm tụm nịnh hót lấy lòng, anh rũ mắt nghe tai này lọt tai kia chỉnh trang lại cổ tay áo của bản thân.
Ánh đèn vàng ấm trên đỉnh đầu rực rỡ, xuyên từ trên xuống dưới qua hàng lông mi dài mảnh, chiếu ra một bóng mờ trên nền da sắc trắng lạnh.
Tang Gia Ý nghe thấy xung quanh có người nhỏ giọng cảm thán kinh hô.
Dường như là chú ý tới ánh mắt của bên này, anh ngẩng đầu nhìn sang, đám người xung quanh nháy mắt khẩn trương.
Giản Tế vừa nhìn lần đầu đã trông thấy Tang Gia Ý bị túm lấy cánh tay.
Tang Gia Ý cảm thấy hình như anh kéo khóe miệng một chút, khiến cho da đầu của cậu vô thức căng cứng.
“Tiểu Ý, qua đây.”
Tất cả mọi người liền trông thấy Tang Gia Ý giãy khỏi tay của Lý Trì Hạ, háo hức chạy bước nhỏ về phía Giản Tế.
Lý Trì Hạ sững sờ nhìn lòng bàn tay của mình, lại nhìn Tang Gia Ý mới vừa chạy qua bên kia, được người đàn ông tuấn mỹ vô trù[2] ôm lấy.
[2] Không có gì để so sánh, có một không hai.Người đàn ông vươn tay nhẹ nhàng phủi chỗ Tang Gia Ý mới bị nắm lấy, cứ như là phủi đi thứ dơ bẩn nào đó.
Sau đó ánh mắt u tối lạnh lùng liền dừng lại trên người hắn, Lý Trì Hạ lập tức tỉnh cả rượu, sợ vãi nồi.
Mấy người bên cạnh Giản Tế cũng sững sờ: “Giản tổng, đây là……”
Giản Tế dắt tay người lắc lắc, nhịn ý cười rồi nói: “Vợ bé nhỏ.”
Tiếp đấy lại vân vê bụng ngón tay mềm mại của Tang Gia Ý: “Nào, chào hỏi chút.”
Mặc dù không thể uống nhiều rượu, nhưng vừa rồi ở trong phòng vẫn không thể tránh né mà dính tới mấy ngụm, tửu lượng của cậu thực sự quá kém, bây giờ phản ứng toàn thân rất là chậm.
Nghe thấy ba chữ “vợ bé nhỏ” đó, còn chưa kịp phản ứng đấy là nói mình, đã nghe thấy lời của Giản Tế.
Sau đó ngoan ngoãn nhấc tay vẫy vẫy với bọn họ: “Chào mọi người.”
Vẻ mặt mọi người phức tạp, ngó ngó bạn nhỏ ngoan ngoãn này, lại nhìn nhìn Giản Tế.
Trong nhất thời chỉ nghĩ, người đàn ông này ở trên thương trường không làm người, trên mặt đời sống tình cảm hình như cũng không làm người như thế.
Có người vội vàng trả lời Tang Gia Ý: “Giản……” Vừa định gọi Giản thái thái, nhưng lại phát hiện đối phương là một nam sinh nhỏ, vì thế cứng rắn xoay chuyển, “Tiên sinh ạ.”
“Giản tiên sinh” này không phải là để gọi Giản Tế, mà ý là tiên sinh của Giản Tế.
Tang Gia Ý hơi hiểu rồi, cậu vội vã che miệng, sáp tới gần Giản Tế như là đang thì thầm: “Tại sao bọn họ gọi tôi là Giản tiên sinh, sao không gọi anh là Tang tiên sinh?”
“……” Tất cả mọi người đều nghe thấy.
Giản Tế nhịn cười, sau đó cũng giả đò nói thì thầm như vậy: “Bởi vì bọn họ không biết em họ Tang.”
“Ò” một tiếng ồm ồm.
Lúc này Giản Tế đã ý thức được Tang Gia Ý không bình thường, mặc dù thường ngày cũng ngoan, nhưng cũng chẳng giống như hiện tại, ngoan đến mức nói cái gì thì tin cái đó.
Anh nắm lấy cằm cậu để người ngẩng đầu lên, mà bản thân thì hơi hơi cúi xuống, giống với tư thế muốn hôn môi.
Người xem cách đó không xa nhìn mà đỏ cả mặt.
Hai người dựa sát nhau, sau đó Giản Tế ngửi được một mùi rượu hoa đào thơm thuần nơi mũi và môi cậu.
Thế là, anh chậm rãi mở miệng nói:
“Uống rượu hử?”