Đàn em mình có người thích, Trương Nhất Bình không ngại giúp anh ta một tay.
“Tôi không có ý kiến”, Trương Nhất Bình nhìn sang cô cả Lâm: “Mộng Đình, em thấy sao?”
“Đương nhiên là được rồi”, Lâm Mộng Đình đi qua dắt tay Đinh Hương: “Để chị giới thiệu về trường học cho em”.
Lâm Mộng Đình không quá thích những nơi như quán bar, nếu không phải do Trương Khiết than vãn rằng tâm trạng không tốt, đòi cô đi chơi cùng thì cô đã không đến nơi này rồi.
Sau khi họ ăn cơm ở nhà hàng của Vĩnh Thanh, Trương Khiết bảo chán nên Trương Nhất Bình đã đề nghị tới quán bar cho vui.
Lâm Mộng Đình biết Trương Nhất Bình muốn theo đuổi mình, nhưng cô chẳng có thiện cảm gì với anh ta cả.
Sự xuất hiện của Đinh Hương vừa khéo giúp cô có thể thoát khỏi sự quấy rầy của Trương Nhất Bình.
Cô có ấn tượng khá tốt về Đinh Hương, cô ấy rất đơn thuần, đã thế còn có thể thi đỗ lớp Nhân văn Thực nghiệm của đại học Nam Giang, chắc chắn là một người vừa thông minh vừa chăm chỉ.
Đinh Hương vốn đang do dự, nhưng Lâm Mộng Đình lại nói sẽ giới thiệu về trường học, cô ấy cũng hơi muốn đi.
Lý Dục Thần biết cô ấy đang nghĩ gì, bèn nói: “Thế thì tốt quá, vậy cứ đi chơi cùng nhau đi”.
Nói rồi anh định đi cùng họ.
Những người khác đều sững sờ, có ai rủ anh hả?
Diêu Lệ Lệ lầm bầm một câu: “Thứ không biết xấu hổ”.
Chỉ có Lâm Mộng Đình hiểu ý cười một tiếng, không biết vì sao cô lại cảm thấy Lý Dục Thần không tầm thường, nhưng cụ thể không tầm thường ở chỗ nào, cô lại không nói ra được.
“Ai rủ cậu đi chung thế? Đồ mặt dày”, Chu Húc lạnh lùng nói.
Diêu Lệ Lệ bảo: “Đúng đó, Đinh Hương là bạn học của tôi, nhóm anh Trương nể tình nên mới rủ cô ấy đi cùng, còn anh là ai hả?”
Trương Nhất Bình cười không nói gì.