“Chuyện gì vậy?”
“Dạ không có gì, Uyên Nhi suýt ngã nhưng không sao rồi ạ” Ái Ái lấy lại bình tĩnh đáp.
Nghe đến Du Uyên Nhi sắp ngã, Hà Quân lo lắng bước đến bên cạnh cô ân cần hỏi han: “Em có sao không? Có cần lên phòng y tế ngay không?”
Bàn tay Hà Quân gần chạm vào cánh tay Du Uyên Nhi đã bị Khang Bất Dịch không chút kiêng dè hất mạnh ra, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, Hà Quân có thể khẳng định giữa Du Uyên Nhi và Khang Bất Dịch không phải mối tình đơn phương xuất phát từ Du Uyên Nhi.
Khóe môi Hà Quân nhếch nhẹ lên ẩn ý, không hề bị dọa bởi hành động của Khang Bất Dịch trước đó, chậm rãi lên tiếng: “Không có gì thì tiếp tục luyện tập đi”
Nụ cười của Hà Quân lọt vào mắt Khang Bất Dịch, nhìn lại vẻ mặt ngơ ngác vô tội của Du Uyên Nhi càng khiến anh nảy sinh cảm giác không đúng, nếu Hà Quân chỉ vì chuyện cô khen anh đẹp trai hơn khiến Hà Quân ghen tức thì anh ta thực sự đã quá ấu trĩ.
Có điều, Khang Bất Dịch không thể không lo, anh biết tâm trạng Du Uyên Nhi đang không tốt vì sợ anh ra tay với những nữ sinh động chạm đến cô kia, chẳng may Hà Quân tấn công vào thời điểm này thì việc cảm xúc của cô bị lay chuyển cũng là trước sau. Khang Bất Dịch bình thường không quan tâm đến chuyện tình cảm nhưng nay với thân phận một người bạn trai, anh không thể để người khác cướp mất bạn gái anh.
Buổi tối ở sân sinh hoạt chung giữa hai ký túc xá, Khang Bất Dịch ngồi ở ghế đá ngửa đầu hít thở không khí trong lành của cây cỏ thiên nhiên bao quanh, Du Uyên Nhi từ trong nhà tắm đi ra, từ xa đã nhận ra bóng dáng của anh nhưng không đến chổ anh mà theo lối hành lang trở về ký túc xá.
Khang Bất Dịch biết Du Uyên Nhi cố ý không trực tiếp gặp mặt anh, điều anh cần làm không phải trách móc cô mà phải tự kiểm điểm bản thân vì đã khiến cô suy nghĩ nhọc lòng.
Trở về phòng một lúc, Du Uyên Nhi bất an trở ra hành lang của tầng lầu trước cửa phòng nhìn xuống dưới sân, không ngờ Khang Bất Dịch vẫn ngồi đó hứng gió một lúc lâu, trong cô sinh ra cảm giác áy náy vì ngó lơ anh, vội vàng bước chân xuống gặp anh.
Đến khi trực tiếp đối mặt nhau, nước mắt Du Uyên Nhi bất giác rơi ra, chỉ vì một chút cảm xúc ích kỷ mà cô đã như bao người khác nghi ngờ Khang Bất Dịch sẽ dùng bạo lực để giải quyết mọi việc, trước đó cô đã dặn lòng sẽ chứng minh cho mọi người thấy anh không giống như trước kia, kết quả chưa gì cô đã không tin tưởng anh.
Sớm biết Du Uyên Nhi sẽ mềm lòng, chờ đợi nửa tiếng hoàn toàn xứng đáng, trên gương mặt vô cảm khi nào đã lộ nét cười, Khang Bất Dịch bỗng lấy trong túi quần ra một cây kẹo mút đưa cho cô, trầm mặc nói: “Tôi hứa với cậu sẽ bỏ qua cho bọn họ, đây là sự nhẫn nại cuối cùng của tôi”
Bánh bao ủy khuất biến mất trả lại đôi má lún đồng tiền trên mặt Du Uyên Nhi, những đám mây đen trong lòng cũng tan biến, cô đưa tay cầm lấy kẹo trong tay anh, trong lúc chìm đắm trong những suy nghĩ ngọt ngào vẫn còn chút minh mẫn.
“Kẹo… ở đâu ra vậy?”
“Cướp của Vũ Hàn” Khang Bất Dịch thong thả đáp.
Du Uyên Nhi mím môi nhịn cười, chợt nhận ra trái tim cô đã hiểu được cảm giác rung động là như thế nào.