Một lúc lâu sau, sắc mặt Dương Khai âm trầm xuống.
Bởi vì tất cả võ giả tới đây, đều đã làm giao dịch với hắn, nhưng tới giờ hắn vẫn không thấy bóng dáng Kiếp Ách Nan Quả đâu…
Dự cảm bất tường dĩ nhiên đã thành sự thật!
Mà không có làm giao dịch với hắn, cũng chỉ còn lại có mấy người Thanh Dương Thần Điện, cùng với vài cường giả thành danh đã lâu kia, bọn họ luôn luôn theo dõi, cũng không có tranh đoạt với người khác.
Đến lúc này, Dương Khai cũng không muốn trì hoãn thêm thời gian vô ích, liền lên tiếng nói:
– Mấy vị người nào tới trước? Ta cũng không gạt các vị, Thái Diệu đan tổng cộng thành đan chỉ có bốn viên mà thôi! Nói cách khác… giờ này trên tay Dương mỗ cũng chỉ còn lại có một viên!
Trong đó một viên chính hắn uống, một viên đưa cho Lam Huân, còn có một viên giao dịch cho nữ nhân mặt tròn, nếu thật chỉ thành đan bốn viên, vậy cũng chỉ còn lại có một viên.
Khi nói chuyện, Dương Khai cầm lên Mặc Ngọc Đỉnh, khẽ lắc một cái.
Ngay lập tức, từ trong Mặc Ngọc Đỉnh liền truyền đến tiếng vang giòn tan.
Suy đoán từ thanh âm, quả thật bên trong chỉ có một viên đan không thể nghi ngờ!
Sau khi thành đan, tất cả hành động của Dương Khai đều ở trước mắt bao người, hắn vốn không có cơ hội cũng không có thời gian giấu đi linh đan, cho nên đối với lời nói của hắn, tất cả mọi người vẫn rất tin tưởng.
– Nếu chỉ còn lại một viên, thì Tiêu mỗ sẽ không khách sáo! Tiêu Thần nín đã nửa ngày, thời khắc này rốt cục đến phiên mình, liền không kịp chờ đợi nhảy ra, sãi bước đi tới gần Dương Khai, trong lúc bước đi trên mặt còn treo nụ cười tự tin, dáng vẻ dường như nhất định phải lấy được viên linh đan cuối cùng kia.
Không bao lâu, hắn đi tới trước mặt Dương Khai.
Dương Khai mỉm cười nhìn hắn, nói:
– Tiêu huynh xin mời!
Tiêu Thần cười lạnh một tiếng, một mặt từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một vài thứ; một mặt thấp giọng nói:
– Tiểu tử, ta khuyên ngươi ngoan ngoãn tùy tiện cầm một vật, sau đó giao Thái Diệu đan cho Tiêu mỗ, như vậy mọi người đều vui mừng!
Dương Khai nghe vậy, ngẩng đầu nhìn hắn một cái.
Tiêu Thần ngoài mặt cười nhưng trong không cười, tiếp tục nói:
– Những thứ Tiêu mỗ lấy ra này, đều không phải người nào cũng có thể gặp được, hẳn là có thứ ngươi muốn!
Hắn có tư cách nói lời này, dù sao chẳng những hắn xuất thân từ Tinh Thần Cung là tông môn bá chủ Nam Vực, còn là đệ tử tinh anh, hơn nữa là con trai của Ngân tinh sứ Tiêu Vũ Dương, đi đâu trong tay không có vài thứ tốt?
Vật hắn lấy ra, quả thật đều là bảo vật khó gặp, bất luận là bí bảo hay là linh đan diệu dược, đều là trân phẩm hiếm có, thậm chí còn có bí điển công pháp…
Rực rỡ muôn màu, không ít.
Dương Khai lại nhìn đều không nhìn những thứ đó, chỉ nhìn vào hắn hỏi:
– Tiêu huynh lần này vào Tứ Quý Chi Địa, có đi qua khu vực mùa đông không?
Tiêu Thần nghe hỏi không hiểu được, cũng không biết Dương Khai hỏi chuyện này làm gì, không kiên nhẫn trả lời:
– Không có, Tiêu mỗ một mực đi theo bên cạnh công chúa điện hạ, công chúa nói khu vực mùa đông bên kia môi trường ác liệt…
– Nếu không có, huynh có thể thu lại các thứ đi! Dương Khai không chờ hắn nói xong, liền phất phất tay.
– Ngươi nói cái gì? Tiêu Thần lập tức sắc mặt liền âm trầm, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai, mùi vị uy hiếp không cần nói cũng biết.
– Không nghe rõ sao? Dương Khai toét miệng cười, sau đó nhích tới trước mặt Tiêu Thần, hô lớn:
– Tiêu huynh có thể cút!
Sau khi nói xong, lại rụt trở về, khẽ mỉm cười nói:
– Vậy mà nếu huynh còn không nghe rõ, thì ta cũng không có biện pháp!
Trên mặt Tiêu Thần ngay tức thì liên tục đổi sắc, lúc đỏ lúc trắng, nạt nhỏ:
– Tiểu tử ngươi hãy nhớ rõ!?
Trước mắt bao người, bị Dương Khai giễu cợt như vậy, tự nhiên là hắn mất hết mặt mũi. Mấu chốt nhất là, người khác cũng đều biết hắn không có vật Dương Khai muốn, nếu cứ tiếp tục dây dưa, chỉ sợ mọi người đều sẽ biết hắn muốn ỷ thế hiếp người…
Cố tình Dương Khai hoàn toàn không mảy may nể mặt mũi hắn.
– Cút đi!
Dương Khai không khách khí chút nào bĩu môi quát, rồi thúc dục pháp tắc không gian, đè ép tới hướng Tiêu Thần, như muốn hắn tống ra khỏi thiên địa vỡ nát này.
Nói tới không hổ là Tiêu Thần, trước đây Dương Khai dùng một chiêu này trực tiếp tống một võ giả Đạo Nguyên Cảnh ra ngoài, nhưng đến Tiêu Thần lại bị quấy nhiểu cản trở, một lực lượng pháp tắc kỳ bí quanh quẩn bên cạnh Tiêu Thần, cùng pháp tắc không gian đụng phải sụp đổ, khiến thân ảnh Tiêu Thần cũng biến thành lập loè, biến ảo khó hiểu.
Tình huống này ước chừng kéo dài thời gian mười hô hấp, Tiêu Thần mới không thể không chủ động thối lui ra ngoài.
Nếu tiếp tục lưu lại, hắn thật phải đánh nhau với Dương Khai, mà ở trong mảnh thiên địa quỷ dị kia, Tiêu Thần cũng cảm nhận một loại uy hiếp trí mạng, hắn không dám tiếp tục lưu lại.
Vọt ra ngoài 30 trượng, Tiêu Thần đầy mặt hung ác nham hiểm đưa mắt nhìn Dương Khai, cắn răng nghiến lợi một trận.
– Ôi! Lam Huân nhìn thấy một màn này, chỉ cảm thấy trên mặt không ánh sáng, than một tiếng, sau đó xoay người đi tới hướng cửa ra.
Tiêu Thần thấy vậy, biến sắc, quay đầu nhìn Dương Khai phẫn nộ quát:
– Tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi, tốt nhất ngươi cầu nguyện đừng rơi vào tay ta!
Để lại một câu ngoan độc, hắn vội đuổi theo Lam Huân.
Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ, cười híp mắt nhìn đám người Hạ Sanh, nói:
– Hạ huynh, linh đan thật chỉ còn lại có một viên cuối cùng, huynh không muốn đến xem sao?
Có thể nói, hắn thật ra muốn giao dịch viên linh đan này cho Hạ Sanh.
Dù sao bất kể như thế nào hắn cũng không thể mang ra ngoài, nếu mang đi ra ngoài kết quả duy nhất là bị mấy vị Đế Tôn Cảnh kia đoạt đi, rồi tùy tiện bồi thường cho một chút gì đó.
Về phần không công dâng tặng…
Dương Khai ngược lại không nghĩ tới. Thứ nhất, hắn cùng Hạ Sanh thật ra cũng không tính là quen thân lắm, cũng không có giao tình nhiều; thứ hai, Thái Diệu đan trân quý như thế, cho dù hắn tặng, Hạ Sanh cũng không muốn, càng không dám nhận.
Nếu Hạ Sanh thật nhận lấy Thái Diệu đan, thì coi như thiếu hắn một mối nhân tình lớn lao…