– Không… không có! Nữ tử mặt tròn vội vàng xua tay, tựa như muốn giải thích điều gì đó, nhưng vừa tiếp xúc với ánh nhìn không chút tình cảm của La Nguyên, lại không khỏi cúi gằm đầu xuống, căn môi nói:
– Xin lỗi!
– Nếu có lần sau nữa, ngươi hãy tự cầu mình phước lớn đi! La Nguyên hừ lạnh.
– Ta biết rồi. Nữ tử mặt tròn vẫn cúi gằm đầu xuống, tay nhỏ vân vê góc áo, trông như đứa trẻ làm chuyện sai trái.
– Hừ, ngươi tự mà lo lấy mình đi! La Nguyên hừ lạnh một tiếng, quay người muốn đi.
– Đợi đã! Nữ tử mặt tròn vội đưa tay ra, nắm lấy y phục của La Nguyên.
– Còn muốn làm gì nữa? La Nguyên mày cau thành một khóm, mất kiên nhẫn khẽ quát.
– Cái này…cho ngươi! Nữ tử mặt tròn ngẩng đầu lên, trên mặt nặn ra vẻ mỉm cười, đem Thái Diệu đan đổi được từ chỗ Dương Khai, đưa tới trước mặt La Nguyên.
Vẻ mặt La Nguyên bỗng chốc ngẩn ra, ngơ ngẩn nhìn nữ tử mặt tròn.
Gió nhẹ thổi qua, trên đỉnh Cao Sơn, quần hùng chăm chú nhìn, yên lặng như tờ.
– Thì ra là để tặng người ta à… Dương Khai thấy một màn này, thì thầm trong lòng nói
– Hơn nữa còn là tặng La Nguyên…
Trước đây, khi nữ tử này trao đổi Thái Diệu đan trên tay hắn, nàng ta nói linh đan này dùng vào việc khác, Dương Khai lúc đó còn không biết nàng ta muốn làm cái gì, nhưng giờ xem ra, đều đã rõ ràng cả rồi.
Nàng ta chẳng phải đổi Thái Diệu đan vì bản thân mình mà là vì La Nguyên.
Hơn nữa tử đầu chí cuối, nàng ta cũng không biểu lộ ra cái ý này, thậm chí khi bị rất người vây công, cũng không cầu cứu La Nguyên, nhưng sau khi an toàn rồi, lại cam tâm tình nguyện đem linh đan mà tất cả Đạo Nguyên cảnh đều thèm khát trực tiếp dâng lên trước mặt La Nguyên, không chút quyến luyến.
Ánh mắt nàng ta nhìn La Nguyên vô cùng ôn hòa, trong đôi mắt đẹp tràn đầy sự sùng bái và tình yêu say đắm nồng nàn, vẻ mặt của nàng ta nói cho tất cả mọi người biết rằng, vì La Nguyên, nàng nguyện làm tất thảy mọi thứ… chỉ là một viên Thái Diệu đan thì tính là cái gì?
Thời khắc này, nữ tử mặt tròn trên người như toát ra ánh hào quang, ánh hào quang đó khiến La Nguyên có chút không mở được mắt, khóe mắt chớp giật, không cách nào nhìn thẳng phía trước.
– A… lại là một nữ nhân sa vào lưới tình không thể tự mình rút ra, ai có thể cứu vớt nàng ta đây… Hạ Sanh không khỏi cảm khái thì thầm một câu.
Mộ Dung Hiểu Hiểu đứng ở bên cạnh cũng đã bị làm cho cảm động, con mắt xinh đẹp lấp lánh những giọt nước mắt, cũng không biết đang nghĩ cái gì.
– Hừ, thiên hạ vốn vô sự, kẻ tầm thường tự chuốc lấy phiền phức! Tiêu Bạch Y lạnh lùng thầm thì.
– Sư huynh! Mộ Dung Hiểu Hiểu chừng mắt nhìn hắn.
– Há há… Bên kia, Lam Huân hình như cũng có cảm giác, hé miệng cười nói:
– Thật là không ngờ tới… người như La Nguyên, cũng có người sùng bái như vậy.
– Khẳng định là đã giở cái trò không vẻ vang gì!
Tiêu Thần ở bên cạnh bốp chát tiếp lời, tiếc rẻ nhìn nữ tử mặt tròn nói:
– Thật là đáng tiếc, nhìn trúng loại người như La Nguyên, nữ nhân này cũng thực là đui mù.
– Thế nào hả? Lam Huân quay đầu liếc mắt nhìn hắn nói:
– Theo như lời ngươi nói thì nhìn trúng ngươi mới là tốt hả?
– Ta không phải là cái ý đó, công chúa điện hạ người vẫn không hiểu sao. Tiêu Thần vội nghiêm sắc mặt, dịu dàng chân thành nhìn Lam Huân, nghiêm túc nói:
– Nếu ta có thể có được Thái Diệu đan, cũng nhất định sẽ…
– Ta đã từng uống một viên rồi.
Lam Huân không đợi hắn nói hết lời bay bổng, bèn cắt ngang.
Tiêu Thần ngượng ngùng nói:
– Ta chỉ là muốn biểu đạt cái ý đó thôi…
– Ý… ngươi là gì? Trước mặt bao nhiêu người, trầm mặc cũng đã lâu, La Nguyên lúc này mới lạnh lùng khẽ quát.
– Không… không có ý gì hết. Nữ tử mặt tròn cũng không biết vì sao La Nguyên lại trông như có vẻ giận dữ, không khỏi có chút hoảng hốt lo sợ, giải thích:
– Ta chỉ là muốn đưa Thái Diệu đan này…
– Cho ta? La Nguyên cuời lạnh một tiếng.
Nữ tử mặt tròn mạnh mẽ gật đầu.
– Nực cười! La Nguyên căn bản không hề có ý tiếp nhận, trái lại cười lớn một tiếng.
– Sao hả? Cho rằng ở tại nơi này cho ta một viên Thái Diệu đan là có thể trói buộc được ta? Nói tới đây, vẻ mặt hắn hung tợn, quát lớn:
– Ngươi nhớ lấy, La Nguyên ta sẽ không vì bất cứ việc gì, bất cứ ai mà bị bó buộc, ngươi không thể, Bát Phương Môn cũng không thể, ai cũng không thể! La Nguyên ta, điểm cuối là đứng trên đỉnh của thế giới nay, quân lâm thiên hạ, ngạo thị quần hùng!
– Ta không có nghĩ như vây. Nữ tử mặt tròn khẩn trương, hốc mắt bất chợt ứa ra nước mắt, quầng mắt đo đỏ, gấp gáp nói:
– Ta chỉ là…
– Không cần phải giải thích cái gì, viên Thái Diệu đan này ta sẽ không cần, cho dù không có viên linh đan này, dựa vào tư chất của ta, cũng đủ để tấn thăng lên Đế Tôn cảnh! La Nguyên hừ lạnh một tiếng.
– Ngươi tốt nhất cũng đừng nên nghĩ xiên nghĩ vẹo cái gì, nếu không đừng trách ta không niệm tình đồng môn!
Nghe tới đây, nữ tử mặt tròn cuối cùng cũng khóc òa, tuy rằng không phát ra tiếng, nhưng hai hàng nước mắt lại chảy xuôi xuống đôi gò má, giống như những hạt châu đứt dây, trong con mắt xinh đẹp ngập tràn vẻ vô tội và đau lòng.
– Khốn khiếp! Hạ Sanh trông thấy vậy, không nhịn nổi mắng một tiếng.
Cách làm của nữ tử mặt tròn quả thực khiến lòng người xúc động, thân là một võ giả Đạo Nguyên cảnh, Thái Diệu đan đối với nàng ta cũng có tác dụng vô cùng lớn, nếu nàng ta uống ngay tại đây, hy vọng ngày sau có thể tấn thăng lên Đế Tôn cảnh chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều, đây hiển nhiên là đại sự liên quan tới tương lai cả đời của nàng ta.
Nhưng nàng ta lại không nghĩ tới việc để cho mình sử dụng, mà sau khi đổi lấy được Thái Diệu đan, trực tiếp giao cho La Nguyên!
Thậm chí trước đó, vì để không gây phiền phức cho La Nguyên, cho dù bản thân lâm vào hiểm cảnh cũng không lên tiếng cầu cứu…
Đặt mình vào hoàn cảnh người khac mà suy nghĩ cho đối phương như vậy, tình yêu say đắm mà nữ tử này dành cho La Nguyên đã quá rõ ràng.
Đổi lại là một người đàn ông bình thường, giờ phút này chỉ e đã bị cảm động tới không còn biết trời trăng gì nữa… cho dù là một tên đầu đá cũng phải nhen nhóm chút dịu dàng.
Nhưng La Nguyên chỉ có thái độ hung hăng và ác liệt, hiển nhiên khiến người thấy là Hạ Sanh vô cùng bất mãn.
Đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, cho dù La Nguyên không muốn viên Thái Diệu đan đó, thì cũng không cần thiết phải nói những lời quyết liệt như vậy…
– Cặn bã! Mộ Dung Hiểu Hiểu không chút e dè ném cho La Nguyên ánh mắt khinh bỉ.
– Diễn biến này quả thực là… gay cấn nha! Tiêu Thần mỉm cười, cũng không biết đang hả hê điều gì.