Phó Lâm khẩn thiết nói.
“Được, còn nữa anh không có lưu video.”
“Anh hù doạ em? Gái tên…” Phó Lâm đang định buột miệng chửi lớn, lại nghe thấy tiếng bước chân quay lại của Hứa Trúc Linh, lập tức thay đổi ngữ điệu, ôm chầm lấy người Cố Thành Trung: “Anh, tuổi anh còn trẻ, sao lại bị điên chứ, Trúc Linh đã mất rồi, cô ấy thực sự không phải Trúc Linhl”
“Trúc Linh, em quay lại rồi.
Cố Thành Trung thấy Phó Lâm nhập vai như vậy, cũng diễn cùng anh ta đến cùng, nhìn thấy Hứa Trúc Linh lộ ra nụ cười ấm áp, vẫy tay với cô.
Hả?
Ngốc thật rồi sao?
“Đây…đây là tình huống gì vậy?”
Hứa Trúc Linh có chút mơ hồ, vừa đi đến bên cạnh giường, Cố Thành Trung kéo tay cô lại một cách rất tự nhiên.
Phó Lâm trộm nhìn một cái, trong lòng nghĩ đây đúng là một màn mang tính lịch sử.
Hứa Trúc Linh cảm nhận được, lập tức rút tay lại, giọng điệu thét lên.
“Anh làm cái gì vậy?”
“Vợ ơi, anh làm sai điều gì? Sao em hung dữ với anh?”
“Anh biết, anh không nên ra tay đánh người, sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Hả?” Hứa Trúc Linh vẫn còn đang mơ hồ.
“Vợ ơi, em giận rồi à? anh biết lỗi rồi, anh sẽ sửa mà, em đừng phớt lờ anh được không? Đừng bỏ lại anh, đừng phớt lờ anh.”
“Từ đã, tôi không phải..”