Khương Anh Tùng liên đến rất nhanh, Phó Lâm kéo anh ta qua một bên, nói: “Bây giờ tôi là đang vì hạnh phúc cả đời của cậu chủ cậu, thực sự là tốn rất nhiều sức, cho nên mười lăm tỷ này vẫn cứ trừ ở tài khoản của anh ấy Giiề “Cảm ơn cậu tư.”
Hai người nhìn nhau cười, lộ ra điệu cười gian xảo.
Phó Lâm đặc biệt nhấn mạnh câu chữ, viết một câu: “mọi hành vi tiếp xúc thân thể phải được sự đồng ý của bên nữ, nếu không sẽ coi là vi phạm hợp đồng, phải đền bù gấp ba lần số tiền theo hợp đồng đã ghi.”
Cố Thành Trung là ai cơ chứ, thiếu chút tiền vi phạm hợp đồng này sao?
Hai ngày qua, Hứa Trúc Linh liên tục bị miếng bánh lớn rơi trúng, đã không còn phân rõ đâu là miếng bánh ngon đâu là miếng bánh dở, chỉ biết trước mắt đều là tiền, Thực sự là không có lý do gì để cô từ chối, cô rất nhanh đã ký họ tên của mình vào.
Cố Thành Trung vừa ra khỏi phòng cấp cứu, đang trong tình trạng hôn mê, về sau còn phải theo dõi, không ai biết anh bị phát bệnh từ khi nào, mức độ phát bệnh ra sao.
Cố Thành Trung hôn mê hai tiếng đồng hồ, mới dân dần tỉnh lại, Phó Lâm sai Hứa Trúc Linh ra ngoài, sai cô đi mua hoa quả.
“Chú có chuyện gì muốn nói với anh à? Sao phải bảo cô ấy ra ngoài.”
“Nhìn đi, em người anh em của anh bày mưu cho anh rồi đây.”
“Cái gì đây?”
Cố Thành Trung cầm lấy bản hợp đồng, sau khi xem xong ánh mắt trầm ngâm, không hiểu ý của Phó Lâm.
“Đợi Hứa Trúc Linh quay lại, anh liền giả bị bệnh tâm thần, nhận nhầm cô ấy vợ của mình. Như vậy thì anh có thể cùng cô ấy dần dần có tiến triển rồi, em tính hộ anh rồi, mỗi ngày năm tay, ôm, hôn, chắc khoảng trên dưới năm mươi lần một ngày, tiền bồi thường thì gấp ba lân lên, thì là bốn mươi lăm tỷ, một ngày lấy năm mươi nhân bốn mươi lăm tỷ, sau này anh cứ tính dần dần, cùng lắm là hai năm sau, anh mới bị tán gia bại sản.”
“Anh sẽ kiếm lại được.”
Giọng của Cố Thành Trung chắc nịch, nói với vẻ rất ung dung.