Ý chí của thiên địa đang tấn công hắn, liên tục có sấm sét vô hình giáng xuống, đó không phải thiên kiếp mà là kiếp số của một mình hắn.
Phụt!
Hắn đã đạt đến trạng thái gần bất tử, không bị thương, nhưng sống lưng vẫn rách ra để lộ xương sống màu đen.
Phụt!
Máu bắn ra tung toé, ngực hắn rách toạc để lộ trái tim đang đập.
Phụt!
Máu đen xuất hiện, đầu hắn lìa khỏi cổ, một nửa hoá thành huyết vụ, hình dạng vô cùng kinh khủng, đáng sợ.
Phụt! Phụt!
Hai đạo sấm sét liên tục giáng xuống, đánh vỡ xương đầu gối của hắn.
Uỳnh!
Hư thiên rung lên, hắn quỳ trên đất như tội nhân vạn cổ, hứng chịu sự trừng phạt của trời cao.
Nhưng dưới sự chú ý của mọi người, hai chân hắn run lên, gắng gượng đứng dậy, lần đầu tiên hắn ngẩng đầu nhìn trời, trên mặt không có một tia cảm xúc, giống như hình nộm không biết đau đớn.
“Ông sợ ta!”
Cuối cùng hắn cũng lên tiếng, nhìn lên trời, giọng nói bình thản mà khàn khàn.
Đùng!
Lời nói của hắn khiến cửu thiên lại giáng xuống một tia sấm nữa, làm rung chuyển cả bầu trời vạn cổ.
Thấy vậy, mọi người đều run lên, bóng dáng màu máu ấy khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, khắc sâu trong xương họ.
Giết!
Giết cho ta!