Nhiệt độ trên mặt Chân Văn Quân có chút gia tăng, trong những lời hỏi đáp qua lại giữa hai người rõ ràng là nồng đậm tình cảm tưởng nhớ. Vệ Đình Húc vốn ngồi ở trên xe lăn, khoác trên vai tấm thảm, bởi vì lúc di chuyển xe lăn tấm thảm từ trên đầu vai trượt xuống, làm cho vạt áo của trung y bên trong cũng bị mở rộng ra một chút, có thể rõ ràng nhìn thấy xương quai xanh ôn nhuận như ngọc của nàng.
Chân Văn Quân tiến lên đem tấm thảm một lần nữa khép lại đàng hoàng, dùng dư quang nhìn thoáng qua A Trúc đang đứng xéo ở phía sau, A Trúc rất nhanh hiểu ý, hơi cúi đầu nói:
“Nữ lang, phu nhân ngủ ngon, A Trúc xin lui xuống đây.”
“A Trúc cô cô.” Lúc gần đi Vệ Đình Húc hỏi nàng, “Hoàng nhị lang đã trở lại chưa?”
A Trúc không nghĩ tới Chân Văn Quân vừa hỏi xong giờ lại tới lượt Vệ Đình Húc hỏi, không biết sự ăn ý kỳ lạ giữa hai người này là chuyện gì tạo nên, thành thành thật thật hồi đáp: “Còn chưa trở lại.”
“Ân.” Vệ Đình Húc gật đầu nói, “Hắn sẽ không trở lại nữa, làm phiền cô cô đi đến chỗ binh lính đại ca ở cửa sau nói một tiếng, cửa sau có thể đóng lại rồi.”
“Dạ”
A Trúc lui xuống, Chân Văn Quân đi vào phòng đóng cửa lại, cười với Vệ Đình Húc: “Vừa rồi ta cũng hỏi A Trúc cô cô chuyện Hoàng nhị lang kia.”
“Ngươi cũng đã phát hiện?”
“Ân.”
Vệ Đình Húc tự đẩy xe lăn đi đến bên chậu đồng, dùng khăn tay thấm ít nước sau đó từng chút một bôi đi lớp phấn dày cộm trên mặt, thay đổi sắc mặt nhợt nhạt trước đó, lộ ra chút ửng hồng khỏe mạnh.
“Ta vẫn liên tục dựa theo phương thuốc ngươi đã kê đúng hạn uống thuốc đổi dược, hai chân cũng vận động thích hợp. Không có xuống giường, giống như lời ngươi nói ngồi ở trên xe lăn tập nâng nhấc chân. Cảm giác được vết thương ở chân đã tốt lên nhiều rồi, đang muốn hỏi ngươi xem có thể bước xuống đi một chút được không.”
Trong mấy câu nói này của Vệ Đình Húc mang theo sự dịu dàng nhu thuận hiếm có, khiến Chân Văn Quân không nỡ chuyển dời ánh mắt.
“Để ta nhìn xem miệng vết thương trước đã.”
“Ân.” Vệ Đình Húc đem làn váy vén lên một chút, Chân Văn Quân cởi bỏ lớp áo giáp lạnh băng đi lấy một chiếc ghế mang đến đây, nâng chân Vệ Đình Húc lên đặt trên đùi mình, cẩn thận xem xét miệng vết thương, niết nhẹ khắp mọi chỗ dò hỏi cảm giác của nàng, rồi bảo nàng khẽ cử động thử xem có cảm thấy đau hay không.
“Lúc gập lại có hơi đau.” Vệ Đình Húc mím môi, đang cố nhịn đau.
“Đau ở chỗ nào?” Chân Văn Quân giống như đang dò hỏi một tiểu hài tử, thanh âm rất nhẹ, giống như chỉ hơi lớn tiếng một chút sẽ chấn động đến vết thương của Vệ Đình Húc.
“Chính là chỗ vết thương. Sau khi dùng dược của ngươi đắp qua đã khép lại rất nhanh, nhưng mỗi lần gập lại vẫn sẽ đau.”
Chân Văn Quân nhẹ nhàng thả chân nàng xuống, đi đến chỗ tủ gỗ lục tìm bộ ngân châm mà nàng đã đặt ở trong đó: “Ta dùng ngân châm khai thông kinh lạc cho ngươi, sẽ có chút cảm giác đau nhói, theo lý cũng sẽ không quá đau. Nếu đau ngươi nhất định phải nói cho ta biết.” Nàng đặc biệt dặn dò, “Ngàn vạn lần đừng chịu đựng.”
“Được.”
Chân Văn Quân đưa mắt nhìn thức ăn ở bên trong khay gỗ một ngụm cũng chưa động đã hoàn toàn nguội lạnh, dời nó qua một bên, thắp lên hai ngọn đèn dầu, mang chiếc gương đồng đến đặt ở phía sau ngọn đèn, trong phòng lập tức giống như được thắp lên bốn ngọn đèn, khá sáng sủa, giúp cho mỗi một châm của Chân Văn Quân đâm xuống đều rất tinh chuẩn.
“Đau không?” Mỗi lần đâm xuống một châm Chân Văn Quân lại hỏi một câu.
Mỗi một lần Vệ Đình Húc đều lắc đầu, khi hỏi đến lần thứ sáu thì Vệ Đình Húc không nhịn nữa, nở nụ cười. Nàng cười Chân Văn Quân cũng cười theo.
“Ngươi cười cái gì?”
“Ta đã từng chịu rất nhiều vết thương như vậy, sao lại sợ chút cảm giác đau nhói nhỏ bé do kim đâm chứ. Ngươi yên tâm hạ châm đi.”
Chân Văn Quân gật gật đầu, không hỏi nữa, cũng không hề gia tăng tốc độ, vẫn như trước hết sức chuyên chú đâm xuống thật chuẩn xác từng châm một.
Cảm giác trầm lặng cũng không hề lúng túng gượng gạo, hai người các nàng tựa hồ lại nhớ tới những ngày trước đây, mặc dù không nói lời nào nhưng đều có chút tư vị.
“Cho nên dáng vẻ tiều tụy trước đó của ngươi đều là giả vờ cho Hoàng nhị lang nhìn xem.” Chân Văn Quân liếm liếm đôi môi khô khốc do quá chuyên tâm mà quên đi, ánh mắt không hề rời khỏi đầu gối của Vệ Đình Húc, vừa châm vừa hỏi, “Ngươi phát hiện ra hắn là mật thám của Diêu gia khi nào?”
“Ta cũng không phải là phát hiện ra hắn.”
“Vậy ngươi vì sao còn diễn trò?”
“Ta chỉ là không tin bất cứ người nào.”
Chân Văn Quân hiểu được lời này của nàng, ngược lại rất có hứng thú: “Diễn trò cho mọi người xem, có thể lừa gạt được tất cả thân tín, hiển nhiên có thể lừa gạt được mật thám của địch quân, đích thực là chuyện mà ngươi sẽ làm.”
Vệ Đình Húc hỏi: “Vậy ngươi lại là như thế nào phát hiện ra hắn?”
“Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, nếu ta là Tào Phỉ, đương nhiên sẽ phái trinh sát đến Bách An tìm hiểu thực hư, do đó ta đã để lại người ở trong phủ trạch cẩn thận quan sát, phát hiện Hoàng nhị lang kia bộ dạng khả nghi liền bám theo hắn mấy ngày, sau đó gửi một bức mật thư cho ta. Ta ở Thọ huyện nhận được bức thư này, rất nhanh phá giải được tự nghiệm ở trong thư, quả nhiên chính là người này. Hoàng nhị lang này có lẽ đã nhận ra một ít động tĩnh, chạy trốn rồi, cũng tốt, Diêu gia bọn họ không phải là muốn nhìn xem sau khi trải qua Yên Hàng ngươi là trạng thái gì hay sao? Một màn diễn xuất tinh thần sa sút này của ngươi diễn đến không chê vào đâu được, tin tức truyền tới tay Diêu gia nhất định sẽ khiến cho bọn họ khinh địch, rất có lợi cho chúng ta tiếp nối tranh thủ chủ động.”
“Cho nên ban đầu khi ta diễn trò ngươi cũng đã nhận ra?”
Chân Văn Quân khẽ nhếch miệng, im lặng nở một nụ cười thoáng qua: “Ở cùng ngươi lâu ngày, tự nhiên liền có cảm giác sự tình không đơn giản như vậy.”
“Thì ra là đã quen với phương thức diễn trò của ta. Để không bị ngươi nhìn thấu nhìn chán, ta cũng phải động não nhiều hơn suy nghĩ thay đổi phương thức, cho ngươi có chút cảm giác mới mẻ.”
“Vẫn là đừng nha, duy trì như hiện tại rất tốt. Ngươi lại thay đổi ta sợ ta theo không kịp. Đến, cử động thử một chút, thử xem có nhẹ nhõm hơn chút nào không.”
Vệ Đình Húc làm theo lời nàng nói, có cảm giác thuyên giảm rất rõ, lúc cử động đau đớn đã giảm đi rất nhiều.
“Có thể thử đứng lên được không?” Vệ Đình Húc dò hỏi.
“Sẽ đau.”
“Ngoài đau ra thì có ảnh hưởng đến việc đi đứng về sau không?”
“Nếu đã khôi phục đến mức độ như hiện tại thì sẽ không.”
“Ta đây muốn thử một chút.”
“Chờ trong thời gian một nén nhang, ta đem ngân châm gỡ xuống rồi nói sau.”
Sau một nén nhang Chân Văn Quân đem từng cây ngân châm rút ra, dìu đỡ Vệ Đình Húc chậm rãi từ trên xe lăn đứng lên.
“Cẩn thận.” Chân Văn Quân cùng Vệ Đình Húc hai người mười ngón tương khấu, chậm rãi dắt nàng bước đi về phía trước.
Vệ Đình Húc nói: “Như thế này ta có hơi khó đi.”
“Vậy ngươi cảm thấy như thế nào dễ đi thì cứ đi như vậy đi.”
Vệ Đình Húc hai tay khoát lên trên vai của Chân Văn Quân, hai người mặt đối mặt, khoảng cách chỉ có nửa bàn tay, ánh mắt đều rơi vào trên đùi Vệ Đình Húc. Để phòng ngừa nàng bất ngờ ngã xuống, Chân Văn Quân vịn đỡ eo nàng.
Chân Văn Quân lui bước Vệ Đình Húc tiến tới, trong gian phòng nhỏ yên tĩnh ấm áp, hai người bọn họ ăn ý một tiến một lui, bước chân vững vàng ổn định.
“Tốt lắm, khôi phục còn nhanh hơn so với tưởng tượng của ta.”
“Ra ngoài đi một chút được chứ?”
“Bây giờ? Bên ngoài rất lạnh.”
“Ta đã bảy ngày không có bước ra khỏi cửa phòng rồi.”
“Được rồi, nhưng ngươi phải mặc thêm y phục đừng để bị lạnh. Ngươi trước vịn ở đây, ta đi lấy y phục và áo choàng cho ngươi.” Chân Văn Quân bảo nàng tạm thời vịn đỡ tường, sau đó giúp nàng mặc vào y phục giữ ấm, đẩy mở cửa phòng ra.
Ở trong viện bên ngoài phòng thập phần yên tĩnh, không gió không tuyết, chỉ có ánh trăng quạnh quẽ trải trên mặt đường được lát đá xanh.
Dưới sự trợ giúp của Chân Văn Quân Vệ Đình Húc bước qua bậc cửa, đi tới trong viện, đắm mình dưới ánh trăng.
“Ta nên đập bỏ cái bậc cửa này đi, sau này ngươi ra vào cũng đơn giản hơn một chút.”
“Không có việc gì, để cho ta tập luyện nhiều hơn một chút.”
“Đi vào trong hoa viên một chút đi, lúc ta tới đây nhìn thấy ở hoa viên bên kia hình như đang tạo dựng vườn cây cảnh trái mùa, chúng ta đi nhìn xem.”