Họ trao đổi không phải vật hiếm cũng là vật quý, không phải không biết giá trị của vật ở thế giới kia. Kỷ Tiểu Tư cứ tưởng họ không biết, còn nói mấy món ăn đó rất đắt.
Đắt mấy cũng có thể so được đan Mỹ Dung của chàng ta và Linh phù bảo mệnh của chân quân Xích Tiêu không?
Còn phù Trớ Chú của Margaret nữa, đồ vật bình thường đổi không nổi.
Tình trạng này cũng xuất hiện với những người khác. Họ cũng giống chân nhân Tử Vân, cảm thấy Kỷ Tiểu Tư lòng dạ hẹp hòi.
Trước kia không có nghĩ nhiều như vậy, vì có Kỷ Tiểu Tư họ mới có cái ăn.
Họ cũng không có ý định trả thù Kỷ Tiểu Tư hay gì, một người bình thường thôi, trăm năm sau sẽ biến mất.
Ở trong cái nhóm này, làm gì có ai không phải quái vật ngàn vạn năm đâu?
Người tinh tế tuổi thọ ngắn nhất cũng sống đến mấy ngàn năm, nếu kĩ thuật tiến bộ, có thể lấy lực tinh thần ra rồi cấy vào thân thể khác, cũng không khác gì bất tử, dù tỉ lệ thành công không cao lắm.
Kỷ Tiểu Tư có đồ mình muốn, nói thêm, “Về sau mọi người muốn ăn gì cứ nói trước cho tôi, chờ tôi lập danh sách rồi mua một thể.”
[Chân quân Xích Tiêu]: Gần đây ăn hơi nhiều, tôi cảm thấy cơ thể có tạp chất, khả năng bị lùi tui vi.Kỷ Tiểu Tư ngây người, còn có thể như vậy hả?
Nhớ trong tiểu thuyết cũng có tình huống này, cô ta không nghi ngờ gì.
[Đại tướng quân Billy]: Trùng tộc đến rồi, sau này tôi không thể ở một mình để ăn, lỡ bị người khác nhìn thấy cũng không tốt.Ý tứ là, anh ta cũng không cần.
Kỷ Tiểu Tư cũng không để ý lắm. Cô ta cho rằng những người này không thể thoát được lực hấp dẫn của đồ ăn ngon.
[Chân nhân Tử Vân]: Bạn nhỏ Kỷ, trước đó cô đoạt được một quả trứng đúng không? Tôi trao đổi với cô, thế nào? Ba lò đan Mỹ Dung.So với tôm hấp hay gà bọc lá sen, chàng ta muốn ăn quả trứng kia hơn.
[Chân quân Xích Tiêu]: Kỷ Tiểu Tư, cô đổi với tôi đi, chỗ này tôi cũng có đan dược cô cần dùng. [cÁc trAng khÁc lÀ re-up, hÃy đọc trên truyenwiki1.com _phongnguyetnguyet_ để ủng hộ editor]