Trong quần áo của nàng có một vòng cổ đã mất đi hào quang sáng bóng, là lễ vật Lâm Minh tặng cho nàng, Thiên Lý Liên Tâm.
Hơn sáu ngàn năm qua, Tiểu Ma Tiên không biết bao nhiêu lần vuốt ve Thiên Lý Liên Tâm, nếm thử câu thông kêu gọi Lâm Minh.
Nhưng mà bây giờ phong ấn thần văn phù bên trong nó đã bị rạn nứt quá nhiều, Lâm Minh không có tin tức gì.
Khẽ vuốt vòng cổ mất đi hào quang sáng bóng, nếu như bắt đầu dùng lần nữa, đại khái trong nháy mắt ngắn ngủi sẽ làm cho thần văn phù bên trong vỡ ra, mà thần văn phù này trừ Lâm Minh ra, trong Tam Thập Tam Thiên không có người nào vẽ ra được.
Trước kia không biết bao nhiêu lần nếm thử và thất bại, hiện tại chỉ còn cơ hội một lần, muốn kêu gọi cũng phải cẩn thận.
Tiểu Ma Tiên thở dài, đúng lúc này bên ngoài có tiếng bước chân đồn ập truyền tới.
Đám người này tiến vào, Tiểu Ma Tiên thu hồi vòng cỏ, thu liễm vẻ ưu thương ai thán trên mặt.
Có bảy tám người đi tới, là thành viên nòng cốt của Ma Tiên Cung, cầm đầu là nam tử áo đen, chính là con của Tiểu Ma Tiên —- Lâm Hoang.
Từ khi Tư Minh Tinh bấp bênh, Lâm Hoang chấm dứt kiếp sống lịch lãm của mình, trở lại bên cạnh Tiểu Ma Tiên, đây là chuyện duy nhất Tiểu Ma Tiên an tâm.
– Hài nhi bái kiến mẫu thân!
Lâm Hoang một thân chiến giáp, sau khi vào phòng vội vàng thi lễ, các thành viên nòng cốt của Ma Tiên Cung cũng hành lễ theo.
– Chuyện gì?
Nhìn thấy Lâm Hoang và những người khác biểu hiện ngưng trọng, nàng biết rõ đã xảy ra chuyện không tốt.
Đối mặt đại chiến Thánh tộc, quan chỉ huy Nhân tộc thần kinh phải cường đại mới được.
Lâm Hoang đứng lên, nói:
– Minh hữu của chúng ta tại Tiềm Long tinh hệ — Vô Thường Thiên Tôn và đội ngũ Long Nha đã bị Tạo Hóa thánh tử tập trung phạm vi còn chưa đủ một tỷ dặm, quân đoàn Thánh tộc đã bắt đầu tìm tòi, như vậy không qua mấy tháng, bọn họ sẽ bị Thánh tộc tìm được.
Giọng Lâm Hoang ngưng trọng, Long Nha còn chưa đột phá Thiên Tôn, kỳ thật cho dù hắn đột phá cũng không phải đối thủ của Tạo Hóa thánh tửm, mà Vô Thường Thiên Tôn càng không địch lại Tạo Hóa thánh tử.
– Cái gì?
Tiểu Ma Tiên đứng lên, nội tâm nặng nề.
Kỳ thật Long Nha và Vô Thường Thiên Tôn là bị bọn họ tai họa, vốn Tạo Hóa thánh tử căn bản không biết trong Tiềm Long tinh hệ trừ thế lực Tiểu Ma Tiên ra, còn có một đám thế lực, Long Nha và Vô Thường Thiên Tôn vì yểm hộ Ma Tiên Cung, cũng từ từ bị Tạo Hóa thánh tử phát hiện.
Thế lực Vô Thường Thiên Tôn lớn hơn Tư Minh Tinh, Tạo Hóa thanh tử không tìm được Tư Minh Tinh, lại đi tập trung vị trí Vô Thường Thiên Tôn.
Đây là một tin tức không thể xấu hơn được nữa.
Lam Hoang và một thành viên nòng cốt đứng ra, hỏi Tiểu Ma Tiên:
– Cung chủ, Long Nha và Vô Thường Thiên Tôn không kiên trì được bao lâu, hiện tại chúng ta cứu viện hay không?
Tướng lãnh ma Tiên Cung hỏi thăm, đây là bọn người Lâm Hoang vội vàng tới đây xin chỉ thị của Tiểu Ma Tiên.
Không cứu, mất đại nghĩa, cứu, sẽ gặp địch nhân đáng sợ, cơ hồ chẳng khác gì nhảy vào hố lửa, khả năng xấu nhất là toàn quân bị diệt.
Đây là lựa chọn gian nan!
Chỉ có thể do Tiểu Ma Tiên quyết đoán!
Không phải đứng đầu, không cách nào cảm nhận được áp lực đứng đầu, Tiểu Ma Tiên trước khi chưa đứng đầu, không bao giờ thể ngộ sâu sắc như hôm nay, một khi đứng đầu chiến trường, bất cứ quyết định gì cũng liên quan tới ngàn tỷ sinh mạng.
Nhưng mà đứng trên đầu sóng ngọn gió, nàng chính là người tâm phúc của mọi người, là hy vọng của mọi người, dù nội tâm có mê mang, có kinh hoàng, không biết phải làm sao, nàng cũng phải trấn định tự nhiên, làm ra một quyết định.
Có lẽ trước mặt nàng bày ra ngàn vạn con đường, chỉ có một con đường sinh cơ, ma nàng lại loạn, khẩn trương, tuyệt vọng cũng phải tìm nó ra.
Cho dù làm được hay không, nàng cũng phải làm!
…
– Mạt tướng tham kiến Minh Cổ đại nhân!