– Điều… Điều đó không có khả năng!
– Tại sao ngươi có thể chém giết Trương Lân…
Nhiếp Vân dùng binh khí Trương Lân chém giết chính chủ, cả quá trình không dài hơn một phần ngàn giây, tất cả mọi người nhìn thấy đều cho rằng thế giới này điên cả rồi.
Nhất là Tô Lâm, Phục Giang vương tử, chỉ cảm thấy da đầu như tróc ra, bọn họ không dám tin vào cảnh này.
Vừa rồi tiểu tử này bị truy bọn họ và chạy trốn như chuột qua đườngchỉ từ điểm này thực lực không kém bọn họ bao nhiêu, tối đa chỉ có thực lực hai ngàn tám trăm đầu đại đạo mà thôi, mặc dù sử dụng Chủ Tể Phù Ấn cũng không khác gì cường giả Tông Chủ nhưng tuyệt đối không thể cường đại như thế.
Bộ dạng của hắn hiện tại, lực lượng trong cơ thể không phát ra ngoài, không sử dụng Chủ Tể Phù Ấn… Vì sao thực lực chẳng những không giảm xuống ngược lại càng cường đại hơn?
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
– Tiểu tử này cổ quái, mọi người cùng động thủ đi.
Trịnh Khải thét dài, bàn tay duỗi ra, lúc này trên bầu trời có hùng trảo phách không nện xuống.
Trịnh Khải đã từng săn giết một đầu thượng cổ thần thú, dung nhập móng vuốt của nó vào trong tay của mình, cho nên át chủ bài chân chính của hắn là cánh tay này, vận chuyển nó còn đáng sợ hơn hỗn độn thần binh đỉnh phong vài phần.
Hùng trảo vừa xuất hiện, thiên địa huyết khí sôi trào vạch phá không gian đánh tới trước mặt Nhiếp Vân, cuồng phong cường đại làm nham thạch dưới đất tan vỡ.
Nhiếp Vân ngẩng đầu lên, sắc mặt không có biến hóa, hắn cười lạnh và vươn tay lên.
Ầm ầm!
Ngón tay yếu ớt va chạm với hùng trảo của đối phương, nhìn thì có vẻ chênh lệch rất lớn nhưng Trịnh Khải có cảm giác như va chạm với núi lớn nên biến sắc.
Tê tê!
Cánh tay bị Nhiếp Vân đâm rách nát, máu tươi bắn tung tóe.
– Ngươi cũng chết đi!
Một ngón tay đánh tan hùng trảo của Trịnh Khải, Nhiếp Vân đấm một quyền về phía trước.
Ba!
Một quyền này nhìn như không mang chút lực lượng nào nhưng Trịnh Khải muốn đào tẩu cũng không làm được, sau khi bị đánh trúng hắn nằm trên mặt đất và biến thành bánh thịt.
Không cần nhìn đã biết đối phương chết không thể chết lại.
Tất cả mọi người có cảm giác điên cả rồi, nếu như nói giết chết Trương Lân chỉ là trùng hợp, đánh chết Trịnh Khải không phải là may mắn nữa rồi.
– Tiểu tử này cổ quái, mọi người nhanh tiến vào Phá Thần Chu!
Tô Lâm rống to một tiếng, thân thể một nhảy lên, hắn không quan tâm người khác và tiến vào trong Phá Thần Chu.
Sưu sưu sưu sưu!
Bốn người khác không cần hắn nói cũng biết nên làm như thế nào, giật mình và sợ tới mức mềm chân, toàn bộ theo sát phía sau nhảy lên cổ thuyền to lớn.
Trịnh Khải, Trương Lân có thực lực tương tự bọn họ, sau khi sử dụng Chủ Tể Phù Ấn, ai mạnh ai yếu còn khó nói, hiện tại đối mặt với đối phương lại không khác gì con sâu cái kiến, tiện tay bóp chết, cảnh tượng rung động làm bọn họ không dám tin vào mắt mình.
– Chúa tể? Chẳng lẽ hắn đã đạt tới cảnh giới chúa tể?
Sau khi tiến vào thân thuyền, da mặt Mặc Nghiêu co giật liên tục.
Lần đầu tiên hắn gặp gia hỏa này và đuổi giết như chó nhà có tang, chạy trốn tứ phía, lúc ấy trong mắt hắn không khác gì con rối, lần thứ hai gặp lại, đối phương bị bọn họ vây công bỏ chảy như chuột qua đường, thực lực cũng cường đại hơn lúc trước gấp bội nhưng vẫn cảm thấy không cần xem trọng.
Hiện tại giơ tay nhắc chân là có thể bóp chết hắn, chẳng lẽ tất cả những hành động lúc trước là đối phương giả ra?
Từ khi gặp hắn từ lần đầu tiên tới hiện tại tổng cộng không đến mười ngày, tiến bộ lớn như vậy? Điều này sao có thể?
– Ai biết lai lịch của tiểu tử này?
Tiến vào cổ thuyền, mọi người thở ra một hơi, Tô Lâm hỏi.
– Ta cảm thấy có lẽ hắn là thượng cổ đại năng chuyển thế, đột nhiên thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, nếu không, không có khả năng gia tăng thực lực nhanh như thế.&