Thanh Phong khẽ lắc đầu:
– Không biết, hắn đột nhiên rút đi có phải vì biết nữ nhân này sắp đến không?
Một người bước ra từ thương hộ, Hoàng Phủ Quân Nhu nhẹ nhàng bay tới. Hắc Hổ Kỳ chĩa thẳng hàng loạt đao thương cảnh giác, Chiến Như Ý nhẹ nâng tay lên khiến người sau lưng hạ đao thương xuống.
Hoàng Phủ Quân Nhu đáp xuống trước mặt Chiến Như Ý, lấy làm lạ hỏi:
– Sao ngươi tới đây?
Chiến Như Ý bước chậm đến trước hàng rào, quét mắt nhìn nơi đóng quân trống rỗng. Nghe câu hỏi thì Chiến Như Ý dừng bước, vươn một tay vịn lan can.
Chiến Như Ý quay đầu hỏi:
– Ngưu Hữu Đức và người của hắn đi đâu?
Hoàng Phủ Quân Nhu nói:
– Hắn mới vừa đi ngươi liền đến, chỉ cách nhau nửa ngày.
Chiến Như Ý nhìn tình huống mình lo lắng nhất đã xuất hiện trước mắt:
– Đi rồi?
Vồ hụt?
Chiến Như Ý cắn răng, không cam lòng hỏi:
– Tại sao đi?
Ta cũng muốn biết!
Hoàng Phủ Quân Nhu do dự hỏi:
– Có phải ngươi đến gây sự với hắn không? Có khi nào hắn biết ngươi đến nên mới đi?
Chiến Như Ý nghe thế cảm thấy an ủi hơn, có lẽ sợ nàng nên hắn đã chạy.
Nhưng Chiến Như Ý vẫn trợn trừng mắt, tốn bao công sức mới xin được cấp trên cho nàng cũng đi ra chỉnh hợp người, giờ Miêu Nghị chạy mất, không biết đi đâu thì nàng đến đây làm gì? Thật sự mang theo người đi dạo chỉnh hợp?
Phục Thanh đại thống lĩnh Thiên Nhai làm địa chủ mang theo mấy người bay tới, đáp xuống đất liền chắp tay hỏi:
– Chiến đại thống lĩnh, không biết dẫn người Lam Hổ Kỳ đến đây có chuyện gì không?
Chiến Như Ý qua loa:
– Tới xem.
Chiến Như Ý sẽ không nói sự thật làm nàng mất mặt, đã đến đây thì không tiện đi ngay, làm như thể nàng đuổi theo sau mông Ngưu Hữu Đức. Huống chi Chiến Như Ý không biết Miêu Nghị đi đâu. Chiến Như Ý xoay người ra lệnh dưới tay dựng lều ngay chỗ Hắc Hổ Kỳ để lại.
Phục Thanh buồn bực, Hắc Hổ Kỳ mới đi Lam Hổ Kỳ lại đến, hai phe liên tiếp trú đóng trước cửa nhà mình làm cái quái gì? Xem địa bàn của gã là gì?
Nhưng người ta không làm gì sai trái, cộng thêm gom hết thuộc hạ của gã lại cũng không đánh thắng đối phương nổi, Phục Thanh đành bó tay với Chiến Như Ý.
Lần này Thiên Nhai Thiên Nguyên tinh rất bình tĩnh, thương hộ trong thành không sợ Chiến Như Ý làm gì, mọi người đơn thuần xem náo nhiệt.
Hướng đi của Miêu Nghị không khó điều tra, một ngày sau Chiến Như Ý ngồi trong lều chủ soái trò chuyện với Hoàng Phủ Quân Nhu đã nhận được tin tức, nàng suýt tức hộc máu.
Miêu Nghị sớm dẫn người trở về Lục Chỉ tinh, khao thưởng tam quân rất là oanh liệt. Khao thưởng tam quân cũng đành thôi, quan tâm là đồ vật khao thương không phải từ túi tiền của Miêu Nghị, không khó điều tra nguồn gốc đồ vật. Miêu Nghị mới rút lui, đông gia các cửa hàng không thấy sự việc trong tưởng tượng xảy ra thì lấy làm lạ.
Miêu Nghị không kích động làm bậy cũng đành thôi, tại sao các cửa hàng khai trương Miêu Nghị liền dẫn người đi? Các vị đông gia muốn thẩm tra tình hình. Có một số việc làm thì làm nhưng không dám lừa gạt đông gia bên trên, các chưởng quầy cửa hàng khai thật bỏ tiền ra tiêu tai.
Các đông gia tức giận ngứa răng nhưng không trách đám chưởng quầy cửa hàng được, bọn họ vì việc buôn bán của đông gia mà tự bỏ tiền túi ra.
Kết hợp đầu đuôi vụ việc đã hiểu mục đích của Ngưu Hữu Đức, người ta vốn không muốn làm lớn chuyện, đi một chuýên đơn giản là muốn trấn lột, thành công liền rời đi. Nhưng ngươi không thể lên án người ta bắt chẹt, vì ai kia chẳng ép buộc gì, là tự người khác đưa đồ lên xin lỗi.