“Vừa… vừa nấy tôi chỉ lừa các cô ấy thôi, họ đã cho rằng tôi có ý đồ khác với anh, coi tôi là kẻ địch, tôi sợ cuộc sống của tôi không ổn. Thật ra… tôi cũng không quen biết anh Diên đó, tôi chỉ thuận miệng nói ra thôi, dù sao cũng là một người có tiếng ở ManhattanI”
Cô bắt đầu nói lung tung.
Nghe vậy, Cố Thành Trung nói: “Thật sao?”
“Tất nhiên là thật, anh cũng không được vạch trần tôi, nếu không ba tháng tiếp theo của tôi sẽ không được yên bình. Được rồi được rồi, anh ngồi yên, để tôi xem vết thương của anh.”
Cô võ về tâm tình của anh, cởi áo sơ mi xuống.
Sau lưng có một phần da lớn bị bỏng, một mảng hồng hồng, có cả máu loãng chảy ra.
Miệng vết thương trông hơi đáng sợ, nhưng điều làm cho Hứa Trúc Linh ngạc nhiên đó là, trên cơ thể anh có rất nhiều miệng vết thương.
Phía trước phía sau, có miệng vết thương đã khép, có miệng vết thương mới, loang lổ đan xen nhau.
Bàn tay nhỏ bé của cô run run vuốt lên, nói: “Trên… trên người của anh, sao lại có nhiều vết thương như vậy?”
“Quên rồi.”
“Quên rồi?”
Chỉ hai chữ nhẹ nhàng bâng quơ này thôi sao?
Cô mím môi, trái tim nhất thời nhói đau.
Cô bắt đầu thoa thuốc cho anh, thoa cồn khử trùng rất đau, một diện tích trông thấy thịt lớn như vậy, không cần nghĩ cũng biết là khó có thể chịu đựng.
Lúc thoa thuốc, rõ ràng cô đãng thấy anh siết chặt nắm tay, cơ bắp trên cánh tay phồng lên như sắp nổ.
Hô hấp của anh cũng bắt đầu trở nên nặng nề, gân xanh nổi đầy trên cổ.
Loại đau đớn này, không thua gì dao đâm thấu xương.
Huống hồ gì là phải làm rất dài dòng.