Lâm nhợt nhạt lắc đầu.
“Em ở ký túc xá khá tốt.”
Trong lòng Lâm Thiển Thiển cũng khá oán Quý Thanh Viễn, giận dỗi phải về ký túc xá.
Quý Thanh Viễn bất đắc dĩ, chỉ có thể nói với Tô Mạn Ngọc.
“Mạn Ngọc, chuyện lần trước, thực xin lỗi, lòng tôi quá lo lắng, quá sốt ruột, cho nên mới làm ra chuyện như vậy đối với cô, tôi hy vọng cô có thể thông cảm cho tôi.”
Lâm Thiển Thiển vội vàng hỏi.
“Thanh Viễn, anh làm gì cô ta vậy?”
Giọng điệu này giống như đangbắt gian, ánh mắt nhìn Tô Mạn Ngọc trở nên không tốt, cảm thấy thời gian mình nằm viện, Tô Mạn Ngọc đã quyến rũ bạn trai mình.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Thiển Thiển áp lực tâm lý rất lớn, chân của cô bác sĩ chẩn rằng có khả năng sẽ què, thật không tưởng tượng được mình bị què sẽ thành bộ dạng gì, Quý Thanh Viễn đẹp trai như vậy, còn sẽ ở bên mình sao? Sẽ ở bên một người què như mình sao?
Cho dù Quý Thanh Viễn nói yêu mình, nhưng trong lòng Lâm Thiển Thiển vẫn rất bất an, cảm thấy mình thật sự quá xui xẻocuộc đời quả thực là một mảnh u ám, bây giờ nghe Quý Thanh Viễn xin lỗi Tô Mạn Ngọc, Lâm Thiển Thiển cảm thấy thế giới đều phải sụp đổ.
“Các người làm gì?”
Thân thể Lâm Thiển Thiển run rẩy hỏi Quý Thanh Viễn, biểu tình rất kích động.
Quý Thanh Viễn vội vàng ngồi xổm xuống an ủi Lâm Thiển Thiển, liên thanh nói.
“Anh và Tô Mạn Ngọc căn bản không có gì, em nên biết rằng anh và cô ấy không có quan hệ gì, người anh thích vẫn luôn là em.”
Lâm Thiển Thiển hỏi tiếp.
“Vậy các người đang nói chuyện gì?”
“Lúc trước bởi vì em, anh ta đánh Tô Mạn Ngọc.”
Quý Thanh Viễn giải thích.
Lúc này Lâm Thiển Thiển mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt lộ ra tươi cười, nói với Tô Mạn Ngọc.
” Mạn Ngọc, tôi thay Thanh Viễn xin lỗi cô, là anh ấy quá để ý tôi, thấy tôi xảy ra chuyện quá kích động, cho nên mới động tay đánh cô.”
Tô Mạn Ngọc:……
Da mặt Tô Mạn Ngọc giật giật, bây giờ cô cũng không biết nên thể hiện ra biểu tình gì.
Nhưng Ninh Thư cảm thấy cảm xúc của Lâm Thiển Thiển có vấn đề, trước đây cô ta hoạt bát, linh động vô cùng, nhưng giờ đây cô ta lại rất bén nhọn, chỉ biết kích thích, chỉ cẩn một chút chuyện nhỏ sẽ làm cảm xúc của cô ta dao.
Hiện tại Lâm Thiển Thiển tự ti, đối mặt với Quý Thanh Viễn thì tự ti, nhưng lại không rời đi Quý Thanh Viễn, dùng vấn đề bén nhọn tới thử tình yêu bén nhọn đối với mình
Không biết Quý Thanh Viễn có thể nhẫn tới khi nào.
Quý Thanh Viễn xoa xoa trán, nói với Tô Mạn Ngọc.
“Mạn Ngọc, cô có thể giúp đỡ chăm sóc cô ấy một chút hay không.”
“Đừng, ngàn vạn đừng, nếu lại xảy ra chuyện gì, lại một cái miệng rộng hướng tới đây, Quý Thanh Viễn, anh cũng quá coi thường Tô Mạn Ngọc tôi rồi, Tô Mạn Ngọc tôi có thể thích anh, nhưng nếu không thích anh, anh không phải là cái gì hết, đánh tôi, bây giờ không đau không ngứa nói hai câu, muốn đem ta trở thành mẹ, tôi hèn như vậy sao?”
Tô Mạn Ngọc vẫy vẫy tay.
“Bây giờ tôi phải đi đổi ký túc xá, bây giờ tôi không dám chạm vào Lâm Thiển Thiển, đến lúc xảy ra chuyện lại đổ lên đầu chúng tôi.”
Bây giờ Tô Mạn Ngọc xem như nhìn thấu Quý Thanh Viễn, nhìn hắn không tình nguyện xin lỗi, liền biết trong lòng hắn nghĩ như thế nào, ngầm tìm người trả thù Trang Vũ Đồng, người đều không thích người đê tiện, vô sỉ.
Quý Thanh Viễn lại rất đê tiện vô sỉ.
Quý Thanh Viễn hít một hơi thật sâu, nói với Lâm Thiển Thiển.
“Thiển Thiển, chúng ta vẫn nên quay lại bệnh viện đi.”
Lâm Thiển Thiển giống như đang giận dỗi nói.
“Em mới không cần trở về, trở về làm cái gì, để bị quỷ quấn lấy, còn không bằng ở ký túc xá.”
“Nhưng còn chân của em?”
Quý Thanh Viễn nhỏ giọng an ủi.
“Thiển Thiển, nghe lời, lần này anh bảo đạo trưởng cho em nhiều đồ vật phòng thân hơn, nhất định sẽ không có việc gì.”
Lâm Thiển Thiển lắc đầu.
“Em không trở về bệnh viện.”
Ninh thư đã nhìn ra, hóa ra nữ quỷ vẫn luôn quấn lấy Lâm Thiển Thiển, cốt truyện đã xảy ra độ lệch, hiện tại trong tay Ninh Thư có linh hồn châu, là kinh sợ đối, cho nên vẫn luôn quấn lấy Lâm Thiển Thiển bị thương chân.