Thạch Nguyệt Hinh đang uống trà, nghe vậy suýt chút nữa đã phun ngụm trà ra ngoài. Dưới gầm trời sao lại có loại người này kia chứ.
“Chỉ dựa vào ngươi mà cũng xứng gả cho Thẩm Lệ!” Lời này, là do Thạch Nguyệt Hinh bật thốt ra.
Chu Thanh lập tức đáp: “Hồi bẩm ngài, quả thật là dân nữ không xứng.”
“Đã biết không xứng, vậy ngươi liền cách Thẩm Lệ xa một chút.”
“Hồi bẩm ngài, dân nữ đã biết.”
Thạch Nguyệt Hinh.. Há to miệng, nhẫn nhịn nửa ngày cũng không thể thốt ra được lời nào.
Minh Hòa công chúa nhìn Thạch Nguyệt Hinh một cái, rồi lại quay sang nói với Chu Thanh: “Ta nghe nói, là Thẩm đại nhân cứu ngươi ra khỏi Ninh Vương Phủ, vì cứu ngươi, Thẩm đại còn không tiếc rút đao ở Ninh Vương Phủ?”
“Hồi bẩm công chúa điện hạ, ngài thông tuệ nhạy bén, anh minh thần võ, ngài đã nghe nói thì chính là sự thật.”
Minh Hòa.. “Đi lên châm trà cho ta.”
Trong lòng Chu Thanh lập tức có dự cảm không lành. Đang tốt đẹp, vì sao lại bảo nàng châm trà? Bắt đầu làm khó dễ sao? Ta nên làm cái gì đây?
Đầu óc xoay chuyển thật nhanh, Chu Thanh cung kính nghe theo nói: “Có thể châm trà cho công chúa điện hạ, chính là phúc đức ba đời tổ tiên nhà dân, tạ long ân của công chúa điện hạ.”
Vỗ mông ngựa xong, tiếp đó là phải tiến lên. Tiến lên như thế nào bây giờ? Đi qua? Hay là quỳ đi qua? Do dự trong chớp mắt, Chu Thanh duy trì tư thế quỳ lúc hành đại lễ, bắt đầu di chuyển về phía Minh Hòa trưởng công chúa. Mơ tưởng bắt bẻ lỗi sai của ta từ cấp bậc lễ nghĩa ấy hả? Ngươi có thể nói cấp bậc lễ nghĩa của ta không đúng, nhưng mà không thể nói ta vô lễ, nói ta đại bất kính với ngươi đâu. Phì!
Nhìn Chu Thanh chổng mông dịch về phía trước, Thạch Nguyệt Hinh cùng Minh Hòa..
“Ngươi đang làm cái gìđấy?” Minh Hòa á khẩu trừng Chu Thanh.
Chu Thanh vừa di chuyển, vừa đáp: “Công chúa điện hạ người đẹp thiện tâm ban cho dân nữ một long ân to lớn, dân nữ tự hiểu bản thân ti tiện thô bỉ, chỉ sợ đụng phải công chúa điện hạ, cho nên chỉ có thể dùng loại này lễ nghĩa thành kính này đến gần công chúa. Lòng kính ngưỡng của dân nữ đối với công chúa điện hạ giống như đối với thần linh thiên tiên, chỉ có loại đại lễ này mới có thể biểu đạt một phần tâm ý của dân nữ.”
Minh Hòa.. Gặp qua nịnh hót, nhưng loại vỗ mông buồn nôn như vậy, vẫn là lần đầu tiên.
Căm ghét khoát tay chặn lại, Minh Hòa nói: “Thôi thôi, không cần, ngươi đợi ở đó đi.”
“Hồi bẩm công chúa điện hạ, vâng.”
Minh Hòa.. Đây là cái thứ đồ chơi tinh hoa gì vậy? Thẩm mĩ của Thẩm Lệ đã đến mức độ này sao?
Nhíu mày nhìn Chu Thanh, im lặng trong chốc lát, Minh Hòa lại lên tiếng: “Nghe nói, ngươi và Chu Viễn của Đoan Khang Bá Phủ, là người một nhà?”
“Hồi bẩm công chúa điện hạ, dân nữ cùng Chu Viễn Chu đại nhân đều họ Chu, nhưng không phải là người một nhà.”
“Không phải?” Giọng nói của Minh Hòa lập tức nâng cao lên đến quãng tám: “Ngươi hẳn đã biết dám lừa gạt bản cung thì sẽ phải nhận hậu quả gì!”
Chu Thanh phủ phục ở nơi đó, cung kính nói: “Hồi bẩm công chúa điện hạ, trong lòng dân nữ, công chúa điện hạ chính là thiên thần hạ phàm, dân nữ sao dám lừa gạt thiên thần. Dân nữ cùng Chu Viễn Chu đại nhân quả thật không phải là người một nhà. Chẳng qua là sau khi tổ mẫu của Chu Viễn Chu đại nhân sinh ra sinh phụ thân của ngài ấy, lại trùng hợp sinh ra phụ thân của dân nữa mà thôi. Có điều, vì phân rõ giới hạn, tổ phụ tổ mẫu của Chu Viễn Chu đại nhân đã anh minh triệt để đoạn tuyệt quan hệ cùng một nhà dân nữ rồi. Dân nữ thô bỉ hủ lậu tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến Chu đại nhân..”
Không đợi Chu Thanh nói xong, Minh Hòa đã chán ghét không nghe nổi nữa.
Nàng ta khoát tay như đang xua đuổi một con ruồi nói: “Được rồi, được rồi, ta chẳng qua chỉ là hỏi một chút thôi.”
“Hồi bẩm công chúa điện hạ, dân nữ ngậm miệng.”
Minh Hòa.. Hít sâu một hơi, im lặng trừng Chu Thanh một cái, lại nhìn về phía Thạch Nguyệt Hinh.
“Hinh nhi, ngươi còn muốn hỏi gì nữa không?”
Thạch Nguyệt Hinh liền nhìn Chu Thanh hỏi: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi muốn gả cho Thẩm Lệ hay không?”
Lúc này Chu Thanh mới biết, người này chính là Thạch Nguyệt Hinh, là một trong số những người ái mộ Thẩm Lệ, cũng là khuê mật của Minh Hòa công chúa.
“Hôn nhân đại sự, lệnh của cha mẹ, lời của bà mối, có gả cho Thẩm đại nhân hay không, dân nữ cũng không biết, có điều, dân nữ rất biết mình, với thân phận của dân nữ, Thẩm đại nhân nhất định sẽ không nhìn trúng. Hơn nữa..”
Chu Thanh kéo dài giọng.
“Hơn nữa cái gì, đừng có thừa nước đục thả câu!”
“Hơn nữa, dân nữ có bệnh dữ.” Giọng nói nịnh nọt của Chu Thanh bỗng nhiên tràn đầy bi thương.
Thạch Nguyệt Hinh cùng Minh Hòa đồng thời cả kinh.
“Bệnh dữ? Là bệnh dữ gì?” Thạch Nguyệt Hinh không khỏi hơi nghiêng người về phía trước mà hỏi.