Tin tức Cẩm Lý hồi cung, rất nhanh truyền đến tai Ngôn Tu, Ngôn Tu lúc này còn đang thượng triều, trực tiếp bãi triều.
Y không dấu được lo lắng. Y thật sự muốn biết tình hình người đó ra sao rồi.
Khi y mang người còn đang hôn mê trở lại hoàng cung, còn chưa kịp gọi thái y, người đã bị ám vệ cướp đi mất.
Ngôn Tu hồi hồi hộp hộp, bước chân lộn xộn đi tới tẩm cung của Cẩm Lý.
Cẩm Lý lúc này vừa vào đến nơi đã bị bốn lão đầu kia ném lên giường.
” Cẩm Lý! Ngươi sao rồi!” Ngôn Tu gấp gáp đẩy cửa bước vào, bị cảnh tượng bên trong làm cho cứng đờ.
Cẩm Lý bất ngờ ho khan hai tiếng, tránh khỏi mấy cánh tay đang điên cuồng đè mình xuống giường kia.
” Mấy người đi ra trước đi.”
Đám hộ pháp cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn kéo nhau ra ngoài.
” Ngôn Tu, ngươi lại đây.” Cẩm Lý vươn tay, vẫy y.
Ngôn Tu lại chỉ đứng im một chỗ không nhúc nhích.
Cẩm Lý đành lên tiếng một lần nữa:” Ngôn Tu, ta nói ngươi không nghe sao?”
” Tại sao ngươi lại về đây.”
” Ta…”
” Trẫm đã ném ngươi đi rồi cơ mà.”
“….” Đệch, bất ngờ nha!
” Cẩm Lý, ngươi đừng có mặt dày nữa, trẫm tính kế ngươi như thế, ngươi còn không rõ ý định của trẫm hay sao?”
” ….”
” Ngươi bớt mặt dày đi, trẫm không thích ngươi thì mãi mãi không thích ngươi, lần trước trẫm bỏ qua cơ hội giết ngươi, lần sau sẽ không đơn giản như thế nữa.”
Cẩm Lý vẫn chỉ duy trì trạng thái nửa nằm trên giường nhìn Ngôn Tu chằm chằm, không hề mở miệng nói.
” Ngươi cố bám lấy trẫm, chỉ khiến trẫm càng thêm hận ngươi mà thôi. Ngươi xem trẫm là thế thân, còn dám trưng ra bộ dạng thanh cao cái gì? Ngươi ở đâu thì cút về nơi đó cho trẫm.”
” Nói xong chưa?”
” Gì?” Ngôn Tu kinh ngạc trước thái độ của anh.
” Ngươi nói xong chưa?”
“….” Lần này, đến lượt y bị anh làm nghẹn họng:” Trẫm còn có gì để nói, trẫm ghét ngươi là thật, hận ngươi cũng là thật, muốn giết ngươi cũng là thật, muốn ngươi cút khỏi tầm mắt của trẫm cũng là thật.”
” Ngươi đừng nói nữa.”
” Trẫm là thiên tử, trẫm còn phải nghe lời ngươi sao? Ngươi cũng chỉ coi trẫm là thế thân của ngươi khác, ngươi có quyền gì mà trách trẫm, không cho trẫm ghét ngươi.”
” Không phải.” Cẩm Lý khẳng định:” Ngươi không phải thế thân.”
” Cái này, là chính miệng ngươi nói cho trẫm, ngươi không nhận?”
” Ta… không có, ngươi chính là hắn. Khi đó ta nói năng lộn xộn, cũng không phải là thật. Ngươi đừng để tâm.”
” Cút, đừng để trẫm càng thêm ghê tởm ngươi.”
” Ngươi rốt cuộc… muốn gì?” Cẩm Lý nghiến răng lao xuống giường, bước tới bên cạnh Ngôn Tu, mặt đối mặt với y.
Ngôn Tu thần sắc lạnh nhạt, đáy mắt lại thêm phần nguy hiểm:” Tổ chức của ngươi.”
” Hả?” Cẩm Lý không hiểu.
” Ngươi hỏi trẫm muốn gì, trẫm chính là muốn tổ chức của ngươi tan rã. Tổ chức sát thủ của ngươi, chính là cái gai trong mắt triều đình, cái gai trong mắt trẫm, trẫm muốn tổ chức của ngươi.”
Cẩm Lý đột nhiên trầm mặc.
Nhóc con được lắm, lại nhìn đến tổ chức của trẫm rồi?
” Không làm được sao? Nếu ngươi giải tỏa tổ chức của ngươi, trẫm liền tin ngươi thật sự để ý trẫm.”
“…”
” Không làm được, thì cút đi.” Ngôn Tu nghiến răng, lạnh lùng quay người rời đi.