“Đi, ” Cát Thanh Thanh nhìn tuyết mới phủ ngói xanh, vỗ sau lưng Tiểu Ngô, “trước tiên đi lấy lại ‘trạch cũ’ của chúng ta đã.”
* * *
Bệnh của Diêu Ôn Ngọc không thấy khá hơn, uống mấy bát thuốc cũng vô dụng. Ngày hôm ấy nhân cơ hội Cẩm y vệ thử ngựa mới ra ngoài hóng gió một chút. Phí Thịnh thận trọng, trước khi Thẩm Trạch Xuyên dặn dò đã chuẩn bị xong bình phong, còn đặt thêm chậu sưởi dưới lều, nhất định không để tiên sinh bị lạnh.
Thẩm Trạch Xuyên nhìn Tiêu Trì Dã đứng tuyến đầu tiên, nói gì đó với Hải Nhật Cổ. Ánh mắt y không chuyển dời, chỉ hơi nghiêng đầu nói với Diêu Ôn Ngọc: “Cát Thanh Thanh ở Quyết Tây lâu rồi, trong lòng vương nỗi nhớ nhà, hắn là xuất thân Khuất Đô, trong nhà còn có người thân nữa.”
Thuỳ tai Phủ quân mượt mà trắng trẻo, mã não khẽ đung đưa theo động tác, cọ vào cổ áo lông, nhìn mà động lòng người. Y hợp với màu đỏ, sắc áo lông trắng làm nhạt bớt vẻ mỹ lệ trên mắt mày, đôi khi cần sẽ trông ôn hòa quá, chỉ có màu đỏ mới tôn được nét sắc bén của y. Đây là một quá trình “mài đao”, y ngồi càng cao, bao sắc xảo ẩn sâu lại càng lộ rõ ràng.
“Chủ chức trong Thuế Phú ty Khuất Đô toàn là quan chức thế gia, ” Diêu Ôn Ngọc không chịu thể hiện suy nhược trước mặt người ngoài, bởi vậy đắp kín mền len, trông tinh thần vẫn khá, “Phủ quân muốn Cát Thanh Thanh ra tay từ nơi này, có thể mượn người quen cũ của Hề Hồng Hiên.”
“Vậy lại không được.” Thẩm Trạch Xuyên nhìn Hải Nhật Cổ lên ngựa, Cẩm y vệ ở đầu khác cũng lên ngựa, Phí Thịnh đang tiến đến nói chuyện với Kiều Thiên Nhai. Y nói tiếp: “Bạn cũ của Hề Hồng Hiên hầu như đều dính dáng Tiết Tu Trác, năm Hàm Đức Hề Hồng Hiên có thể vào đô đều nhờ Tiết Tu Trác dốc lực, những người này tạp nham đủ loại, trước khi dùng còn cần sàng lọc kỹ.”
“Phan Lận bị cách chức, ” Diêu Ôn Ngọc nói, “Lương Thôi Sơn là quân cờ có tiền đồ nhất, muốn Cát Thanh Thanh mở ra đường mới từ dưới tay hắn, chỉ sợ không kịp án Đan Thành.”
“Chúng ta không thể xen tay vào án Đan Thành, ” Thẩm Trạch Xuyên cảm thấy bên eo có gì đó đang động đậy, y cúi nhìn, thì ra Hổ Nô đang vươn móng với tới cái tua rua trên quạt của y, “nhưng trận án Đan Thành này, bất luận ai thua ai thắng đều không có lợi với ta. Ta bảo Cát Thanh Thanh về Khuất Đô không phải muốn hắn vén lên sóng gió gì trong án Đan Thành, mà là để chờ một người chiến thắng.”
Diêu Ôn Ngọc không nhìn Hổ Nô, ánh mắt y đã bị Kiều Thiên Nhai chạy trên trường ngựa đưa đi rồi.
Tiêu chuẩn chiêu mộ Cẩm y vệ Trung Bác đều dựa theo thiết trí của Kiều Thiên Nhai, hôm nay hắn mặc một thân phục trang cứng cáp, cúi người duỗi cánh tay xách Đinh Đào đang chạy lung tung lên, ném cho Cốt Tân phía sau, lại dùng roi ngựa móc cổ áo của Lịch Hùng, cũng quẳng luôn cho Cốt Tân.
“… Ngày mùa tháng năm kết thúc, ” Diêu Ôn Ngọc nói, “Ly Bắc vẫn còn đánh trận, Phủ quân làm vậy là phòng ngừa chu đáo.”
Ngày mùa kết thúc, có nghĩa việc đồng áng cày cấy cũng kết thúc, áp lực nội các suy giảm, có đủ tinh lực để bắt đầu đối kháng với Trung Bác và Ly Bắc, Thẩm Trạch Xuyên muốn bảo đảm tuyến của mình không bị đứt đoạn. Năm nay y phải chịu trách nhiệm cung ứng quân lương cho ba bên, lại mất đi mỏ đồng của Hề gia tại Quyết Tây, bến cảng mưu tính cùng Nhan Hà Như năm nay mới chỉ có mô hình, nếu như còn bị Khuất Đô kiềm chế, nơi giao chiến sẽ gặp nguy hiểm.
“Nếu như Tiết Diên Thanh thắng, ” Diêu Ôn Ngọc nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên, “Phủ Quân tìm nhược điểm của hắn từ đâu?”
“Ta không tìm nổi đâu, ” Thẩm Trạch Xuyên lắc tua rua, “từ lúc ở Khuất Đô ta đã không tìm ra nhược điểm của Tiết Diên Thanh rồi, tên này không có gì là không vứt bỏ được. Hắn cuỗm kho bạc của Hề Hồng Hiên từ tay ta nhưng vẫn chịu mặc áo quan cũ kỹ, chuyên cần chạy đông chạy tây ngoài địa phương, ta phục hắn luôn.”
Lãng Đào Tuyết Khâm phi như bay qua trường ngựa, một tràng reo hò tán thưởng nổ ra. Tiêu Trì Dã ghìm dây cương, cách đó thật xa, cười rộ với Thẩm Trạch Xuyên.
Ý lạnh trong mắt Thẩm Trạch Xuyên bỗng tiêu biến, y xoay chiếc quạt lại.
“Lụa Tuyền Thành cũng được xử lý khá sạch sẽ, ta không tóm được hắn… Thế nhưng hắn không đơn độc một mình.”
* * *
Tiết Tu Dịch dí khăn xì nước mũi, hắn tự xưng là văn sĩ cao nhã mà động tác hành vi khá thô thiển. Hắn mặc áo quan lôi thôi hết nói nổi, góc áo đã đen bẩn còn nhăn nhúm. Bây giờ Tiết Tu Trác như mặt trời ban trưa, Tiết Tu Dịch lại chỉ lăn lê được cái chức rảnh việc. Hắn đã thua sạch gia sản từ trước rồi, bây giờ ăn bát cơm cũng phải so đi so lại mấy đồng tiền.
Đồng liêu bên cạnh đều chán ngấy Tiết Tu Dịch nhưng không dám thể hiện ra mặt, chỉ bảo: “Huynh ốm rồi đấy, cứ ở trong phủ nghỉ ngơi hai ngày cũng không sao đâu, cần gì phải miễn cưỡng gắng gượng chứ? Lát ta tìm đại phu khám cho huynh nhé.”
Tiết Tu Dịch nghe xong cảm thấy tối tăm mặt mũi, hắn đường đường là một con trưởng thế gia, làm như là đến tiền chữa trị cũng không trả nổi ấy, vì vậy hắn vò cái khăn, cao giọng nói: “Quý phủ của ta có sẵn đại phu rồi! Trong nhà có lúc nào thiếu đại phu đâu? Nhưng mà gần đây công vụ bề bộn, quên xừ chuyện này, hôm nay về sẽ gọi tới khám cho ta.”
Đồng liêu đều biết hắn giả bộ xa hoa, nghèo đến nỗi mấy bà nương trong nhà đánh nhau suốt ngày, nha hoàn gì cũng bán sạch lấy tiền rồi. Bọn họ ậm ừ cho qua, không để ý Tiết Tu Dịch nữa.
Lúc này trời đã tối hẳn, có người lục tục đi tới đại viện làm việc. Tiết Tu Dịch ngồi trên ghế lạnh, mặt quay vào nơi sưởi, muốn hong khô đôi giày ẩm ướt, kết quả cây nến cũng bị thổi tắt mất. Ngày trước hắn cơm ngon áo đẹp quen rồi, đi ngủ đều có nha hoàn bà mụ trông bên, sợ bóng tối, cho nên thấy lửa tắt liền nhanh chóng đứng dậy vội đi ra ngoài.
Trong viện có mấy đồng liêu đang đứng, vây quanh một góc rít thuốc, tính lát nữa sẽ đi uống rượu. Tiết Tu Dịch vội vội vàng vàng nấp sang bên cửa, nghe bọn họ nói chuyện.
“Còn không nhìn ra chắc? Trước nghe nói Tiết gia đối xử hà khắc với con vợ lẽ cực kỳ, đặc biệt là vị Tiết đại này này.” Đồng liêu nói thấp giọng, “Năm Vĩnh Nghi kia á, Tiết gia lão thái gia chịu để Diên Thanh đại nhân theo học cũng là bởi vì Tiết đại thật sự chẳng phải kẻ có tài gì, bị Xương Tông tiên sinh bảo là gỗ mục, không dạy nổi!”
Tiết Tu Dịch lạnh lòng, hắn cực kỳ sĩ diện, ngay lập tức co rúm về phía sau cửa, cố nhịn sự xấu hổ, hóng bọn họ nói tiếp.
“Cho nên bây giờ Tiết Diên Thanh không chịu đề bạt hắn, ” Có người nói, “xếp trong nha môn lĩnh cái chức rảnh rỗi, lương tháng còn lâu mới bằng ra ngoài xin cơm. Nếu nhà hắn có tước vị như Phí thị kia thì cũng chẳng nói, nhưng đúng là chẳng có gì thật.”
“Ta thấy Tiết Diên Thanh tiến cử người đều trong sạch đi từ viện Hàn lâm ra, đám người này đa phần là tiến sĩ trong kỳ thi mùa xuân mấy năm trước, có qua thi Đình, ai chả là hiền tài. Sao Tiết đại này được đề bạt chứ? Hắn thì biết cái gì. Lần trước gọi hắn chỉnh lý bản án cũ, một tờ giấy còn chép sai tám chữ.”
Bọn họ tụ đầu nén cười khùng khục.
Hai tay Tiết Tu Dịch run rẩy, hắn siết áo choàng ướt, muốn chạy ngay ra trút giận mắng mấy tên tiểu nhân hèn hạ châm chọc sau lưng hắn, nhưng hắn đã không còn như năm đó từ lâu rồi, không còn phần tôn vinh của Tiết thị, phải dựa vào chút bổng lộc này để ăn cơm, cũng không dám thoả miệng nhục nhã Phan Lận như lúc trước nữa.
Tiết Diên Thanh là cái thá gì.
Tiết Tu Dịch nghến cổ, khẽ nhổ một cái.
Đứa con vợ lẽ hèn mọn!
Tác giả có lời muốn nói: Thân thế của Lý Kiếm Đình về chương 120, trận vây bắt trong mưa thu mà Cáp Sâm nói về chương 151.