Hàn Lập hít một hơi thật sâu, tay áo hắn run lên thả ra hơn mười đốm sáng màu trắng, hóa thành hơn mười con rối hình dáng giống như những con vượn lớn. Trong tay mỗi con khôi lỗi cự viên đang cầm chi chít các loại trận kỳ, trận bàn và các loại tài liệu để bày trận.
“Đi!”
Hàn Lập ra lệnh.
Thân hình của những con rối khẽ động rồi bay ra khắp bốn phương tám hướng trên bầu trời. Một lát sau, chúng bắt đầu đem những đồ vật như trận bàn, trận kỳ trong tay ra bố trí trong không trung một cách rất cẩn thận.
Hàn Lập cũng tự mình bay đến một nơi trong vùng đất bằng phẳng bên dưới. Bàn tay khẽ lật đã có thêm từng hàng tá linh thạch hảo hạng trong suốt, rồi ném cả lên trời cao giống như mưa vậy.
Không lâu sau, trên vùng đất này đã dần hình thành lên tầng tầng trận pháp. Hàn Lập lại nhoáng lên rồi trở về chỗ trung tâm trong vùng đất. Hắn lấy ra từ trong người từng món bảo vật ong ánh như ngọc lưu ly rồi nem về khắp nơi trong toa trận pháp.
Những món bảo vật này hắn đều lấy được nhờ đánh chết những tên Ma Tôn và hóa thân của Thánh Tổ. Kiện nào kiện nấy đều trân quý khác thường, rất có đanh tiếng. Nếu đưa một kiện bất kỳ cho tu sĩ Hợp Thể Kỳ bình thường nào đó cũng đủ để khiến họ vui mừng như bắt được chí bảo. Thế mà Hàn Lập chỉ tiện tay lấy ra một mạch đến năm sáu mươi món, lại dùng chúng làm pháp khí giữ trận khiến cho uy lực của trận pháp tăng thêm non nửa.
Làm xong hết thảy những việc này, Hàn Lập lấy từ trong vòng trữ vật ra một đống tài liệu để bày trận lớn như quả núi rồi khoanh chân ngồi xuống. Sau khi hơn mười con khôi lỗi cự viên hoàn thành xong việc bày bố trận kỳ với trận bàn, chúng liền quay về nơi này lấy thêm tài liệu rồi tiếp tục lao đi bố trí trận pháp.
Tòa đại trận này thực không tầm thường, cho dù là tại liệu đã có sẵn cũng phải hao tốn mất gần nửa ngày mới được bố trí xong. Lúc này những con rối hình dáng giống như vượn đã trở về trước mặt Hàn Lập, bọn chúng đang chắp hai tay đứng yên không nhúc nhích.
Sắc mặt của Hàn Lập vẫn yên lặng như thường, tay áo khẽ run lên thả ra một mảng sáng màu xanh đem tất cả những con rối thu về. Tiếp đó hào quang màu vàng lóe lên quanh thân, bàn tay hắn kết ấn rồi đánh ra một đạo pháp quyết vô cùng huyền diệu.
Hàn Lập nghiêm nghị quát khẽ, đạo pháp quyết lướt tới nhập thẳng vào sâu trong lớp đất bùn.
Lập tức mảnh đất phía dưới rung lên tạo thành những trận nổ ầm ầm. Đất đai xung quanh đó đột ngột trồi nên tạo thành cái đài đất rộng khoảng một mẫu. Cứ vậy chẳng mấy chốc sau nó đã cao lên tới hơn ba mươi trượng.
Pháp quyết trên tay lại Hàn Lập chợt biến đổi. Hắn vẫn duy trì bộ mặt như cũ rồi há miệng phun ra một đốm lửa màu bạc.
Đốm lửa xoay tròn lại hóa thành một con chim lửa lớn khoảng một thước. Hai cánh nó mở ra, đón gió lớn lên, một lúc sau đã biến thành một con cái vật cao đến vài chục trượng.
Dưới sự thúc giục bằng thần niệm của Hàn Lập, con chim lửa khổng lồ hót lên một tiếng vang rền. Nó xoay đầu lao thẳng xuống cái đai cao được đắp bằng đất ở phía dưới.
Một tiếng “phốc” vang lên!
Khi con chim lửa còn cách đài đất khoảng mấy trượng, bỗng nhiên nó lại hóa thành vô số ngọn lửa màu bạc rơi xuống, bao kín lấy cả dải đất lẫn Hàn Lập vào bên trong.
Mà Hàn Lập vẫn đang đứng thẳng tấp trong biển lửa, đến cả mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái. Ngọn lửa màu bạc vừa chạm đến thân hình hắn liền đột ngột biến mất, căn bản không hề có chút tác dụng nào. Thế nhưng tòa đài ở bên dưới chân hắn đang dần bị ngọn lửa nung chảy. Mặt ngoài của nó hóa lỏng rất nhanh sau đó bắt đầu kết tinh lại.
Vài nhịp thở trôi qua, cặp mắt của Hàn Lập lóe sáng. Tay áo của hắn phất lên tạo thành tiếng gió rít chói tai, một cơn lóe xoáy cũng theo đó mà cuốn tới.
Ngọn lửa màu bạc nổ “bụp” rồi biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Lúc này dải đất đã trở nên trong suốt. Mặt ngoài của nó còn được bao phủ bởi một lớp đá màu trắng trong, dưới anh nắng mặt trời nó trở lên lấp lánh lóa mắt. Từ xa nhìn tới khiến người ta cứ ngỡ đây phải là một tòa lâu đài bằng ngọc mới đúng.
Ban đầu chỉ là đất đá bình thường, vậy mà trải qua sự tôi luyện lại của linh hỏa, nó trở nên cứng rắn không thua gì so với tài liệu luyện khí thường dùng.
Trên tòa đài bòng vang lên một tiếng kiếm thật lớn!
Bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ bay ra từ trong người Hàn Lập. ở trên trời cao chúng múa lượn một vong rồi hóa thành bảy mươi hãi lưỡi kiếm khí màu xanh lấp lánh sáng chói.
Ngón tay của Hàn Lập điểm vào đám mây kiếm. Các lưỡi kiếm khí chớp lên, rồi lao xuống tòa đài bên dưới một cách cực kì linh hoạt.
“Xoẹt xoẹt…”
Chỉ thấy ánh sáng màu xanh chớp nháy liên miên. Sau khi lớp đá vụn được quét sạch đi, trên bề mặt tòa đài liền hiện ra một đoạn linh văn.
Những sợi kiếm khí nhanh như tia chớp đem toàn bộ bề mặt của toà đài vẽ qua một lượt. Sau đó chúng lại ông lên rồi phóng vút lên cao, một lần nữa hiện lại nguyên hình là bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ xanh biếc. Tất cả đang trôi nổi lơ lững giữa không trung.
Trên thân cái đài trong suốt bây giờ hiện ra thêm chi chít linh văn. Thoáng qua đã biết chúng huyền diệu khác thường, nhưng nếu nhìn kĩ lại lam cho người ta cả thấy như bị mê muội.
Hàn Lập dùng thần niệm kiểm tra các nét linh văn thêm một lần nữa, khuôn mặt không khỏi hiện lên vẻ hài lòng. Một tay của hắn khẽ phẩy thả ra một đoàn hào quang. Tiếp đó trước mặt lại bất ngờ xuất hiện thêm bốn lá cờ nhỏ lấp lánh những ánh sáng kỳ dị. Từng lá cờ khẽ nhoáng lên rồi biến mất vào trong hư không.
Ngay lập tức trên bốn góc của tòa đài phun ra từng cỗ sương mù. Sau khi ngưng tụ lại, chúng liền hóa thành bốn cây cờ cao đến mười trượng, lần lượt chia làm bốn loại màu sắc khác nhau: đỏ, xanh, vàng, tím. Trên mỗi lá cờ được vẽ thêm một loại quái thú không biết tên, con nào con nấy đang giương nanh múa vuốt rất sống động.
“Cuối cùng Phiên Thiên Thai đã được dựng xong, hy vọng phương pháp của Mạc tiền bối cho ta sẽ hữu ích.” Hàn Lập đánh giá bon lá cờ xong trên mặt liền hiện lên một tia chờ mong. Sau do hắn lại thì thầm bằng một âm thanh chỉ đủ cho chính mình nghe được.
Bỗng nhiên hắn đánh ra một tá pháp quyết về những thanh kiếm đang lơ lửng trên cao.
Những thanh kiếm liền trở nên mờ ảo, hóa thành hơn ngàn thanh kiếm màu xanh chói mắt rồi bay vù vù ra khắp bốn phương tám hướng. Cuối cũng chúng chìm nhập vào trong không gian chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Nhưng nếu bây giờ có người nào đó tiến vào trong bàn kính trăm trượng quanh chỗ này sẽ thấy một cỗ kiếm khí dày đặc đến rợn người khiến cho lông tóc không khỏi bị dựng ngược.