“Ừm ừm, vậy thì hay quái”
Hứa Trúc Linh thở phào nhẹ nhõm, hai người ngồi rất gần nhau, cô không kiềm được nhìn qua tờ tin tức tài chính – kinh tế trong tay.
Trời đất, rốt cuộc thì cái người này “già côi” đến chừng nào, vậy mà còn đọc báo buổi sáng nữa.
Đây chẳng phải là chuyện mà các cụ ở thế kỉ trước mới làm hay sao?
Cô ăn một miếng cháo tổ yến rồi mới mở miệng nói: “Chú ba Cố, anh không thấy bây giờ anh vẫn đọc báo thì rất là lạc hậu sao?”
“Em gọi anh là gì?”
Cố Thành Trung nhướng mày, hơi kinh ngạc nhìn cô.
“Chú, chú ba Cố ạ, có vấn đề gì sao?”
Cô chớp chớp mắt, anh đứng hàng thứ ba, gọi anh như vậy thì sao?
Hơn nữa cô quen miệng nói ra danh xưng này, hoàn toàn không ý thức được có gì không ổn.
Cô hoàn toàn không biết, trừ cô ra, còn rất ít người gọi anh bằng cách gọi này.
“Không, không có gì.”
Bàn tay cầm thìa của anh run nhè nhè, qua một lúc lâu mới ổn định được tâm trạng kích động.
Trên mặt anh chẳng có biểu hiện gì, nhưng trong đáy mắt lại cất chứa ý cười.
“Phải rồi, vừa nấy em nói gì vậy?
Báo như thế nào?”
“Nhà anh không có máy tính bảng à? Anh không biết máy tính bảng có chức năng đọc sách thành tiếng sao.
Mỗi ngày anh vừa ăn cơm, vừa nghe tin tức, cảm giác ngồi nghe thời sự có phải rất hay không? Vả lại cũng chẳng lãng phí thời gian, đúng không? Bây giờ là thời đại khoa học kỹ thuật số, phải theo kịp thời đại.”
“Ừ, em nói đúng.”
Dù cho vợ có nói gì thì cũng đúng, cứ nghiêm túc tuân thủ là được.