“Thành Thiên Uyên lúc này đã đẩy lùi được Ma tộc nhưng vẫn không được an ổn lắm. Mà trong lần bế quan này vãn bối không muốn bị quấy rầy cho nên sẽ đi tìm một nơi yên tĩnh khác. Một khi tu vi không tiến bộ thì sợ rằng sẽ không dễ dàng khiến cho vãn bối xuất quan.” Hàn Lập cười cười đáp lại.
Hắn tự tin như vậy bởi vì trong tay hắn đang nắm giữ một lượng lớn Di Ma Kim. Với số Di Ma Kim lớn đến mức này hẳn là dư sức giúp cho tu vi của hắn tiến vào cảnh giới Hợp Thể Hậu Kỳ Đỉnh Phong.
“Như vậy cũng tốt. Lúc này Ma tộc đã cài rất nhiều mật thám vào trong Nhân tộc của chúng ta. Sự việc bế quan của ngươi càng ít người biết càng tốt. Hai người bọn ta cũng sẽ không hỏi ngươi bế quan ở đâu, chỉ mong rằng mọi chuyện của ngươi sẽ được tiến hành thuận lợi.” Mạc Giản Ly gật đầu đồng ý.
“Linh Lung, cháu lại đây. Theo ước định lúc trước ta liền giao nó cho ngươi. Mong rằng ngươi sớm luyện thành bí thuật kia để giúp nó khống chế sự đau khổ trong cơ thể do công pháp phản phệ.” Ngao Khiếu lão tổ phất tay bảo Ngân Nguyệt đi tới trước rồi cười nói với Hàn Lập.
“Xin tiền bối an tâm, lần bế quan trước vãn bối đã tu luyện thành công bí thuật này. Tin chắc là về sau sẽ không khiến Linh Lung đạo hữu phải lo lắng trong tu luyện.” Hàn Lập nhanh nhảu hứa hẹn.
“Được như vậy khiến lão phu rất an tâm. Linh Lung, tạm thời về sau ngươi phải nghe theo sự sắp xếp của Hàn đạo hữu, nếu không có sự cho phép của ta thì tuyệt đối không được rời đi. Nếu không nghe lời thì đừng nên gợi ta là tổ phụ nữa.” Ngao Khiếu quay qua Ngân Nguyệt rồi nghiêm khắc dặn dò.
“Vâng thưa tổ phụ!” Ngân Nguyệt nhìn thoáng qua Hàn Lập, lời nói từ trong miệng nàng buông ra vẫn hết sức trong trẻo và lạnh lùng.
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, Hàn đạo hữu hãy khởi hành trước đi. Đợi mấy ngày nữa hai người bọn ta đem mọi chuyện ở Mộc tộc xử lý xong xuôi cũng sẽ trở về trong tộc.” Mạc Giản Ly nghiêm nghi nói.
“Thời gian cũng đã tới rồi. Vậy vãn bối xin trở về trong tộc trước.” Hàn Lập ngẩng đầu nhìn bóng mặt trời trên cao rồi quay qua ôm quyền với Hai lao Đại Thừa.
Hai người bọn Ngao Khiếu cũng mỉm cười đáp lễ lại.
Hàn Lập phất tay thả ra một chiếc thuyền bằng ngọc bích xanh biếc sáng ngời. Thân hình hắn hơi nhoáng lên đã đứng trên chiếc thuyền đang lơ lửng trong không trung.
Ba người Giải Đạo Nhân, Chu Quả Nhi, Ngân Nguyệt cũng theo sát vào trong thuyền.
Một đạo pháp quyết truyền tới!
Chiếc thuyền ngọc rung lên rồi phát ra một tiếng trầm thấp rạch trời bay đi. Sau vài cái chớp động nó đã hóa thành một đốm sáng màu xanh bé xíu tận cuối chân trời.
Năm tháng sau, ở một dãy núi trải dài liên miên nằm giữa hai lãnh thổ của hai tộc Nhân và Yêu. Trên đỉnh một ngọn núi đang lơ lửng là chiếc thuyền bằng ngọc màu xanh.
Hàn Lập đứng thẳng tắp trên mũi thuyền, hai mắt nhắm nghiền, hắn đang đem lượng thần niệm khổng lồ được thả ra hết cỡ chậm rãi quét khắp bốn phương tám hướng.
Ba người nhóm Ngân Nguyệt đứng im phía sau, tất cả đều lặng im không hé câu nào.
“Được rồi, trong phạm vi mấy vạn dặm không hề có ai khác. Chúng ta hãy mở động phủ ở nơi này đi.” Hai mắt của Hàn Lập trợn to, hắn tỏ vẻ rất hài lòng.
Vừa dứt lời, tay áo khẽ run lên bắn ra hơn mười đốm sáng màu xanh, rồi hóa thành những con khôi lỗi hình dáng như những con vượn lớn. Sau khi được phân phó, chúng liền lao xuống ngọn núi phía dưới.
Những tia sáng màu xanh chớp nháy trên mười ngón tay của mỗi con vượn cắt lên đá núi như cắt vào đậu hũ. Chỉ một lát sau, trong lòng núi đã hiện ra một tòa động phủ rộng rãi. Bên trong còn có cả vườn thuốc, phòng luyện đan,. kiến trúc hoàn hảo, không thiếu bất cứ thứ gì.
Hào quang màu xanh lóe lên, những con vượn này lại trở ra từ trong lòng núi.
Hàn Lập khẽ nói một câu rồi dẫn mọi người xuống phía dưới. Tiện tay hắn quăng ra liên tiếp những cây trận kỳ và một khối trận bàn, hóa thành từng phiến mây sáng chìm vào hư không gần đó.
Chẳng mấy chốc hắn đã tùy tiện bố trí vài tòa cấm chế lợi hại, đem toàn bộ động phủ che kín vào bên trong.
Chờ cho tất cả đi vào gian phòng lớn giữa tòa động, Hàn Lập dặn dò mọi người một lúc rồi đi tới một gian phòng bí mật tại nơi sâu nhất của động phủ, đem cửa đá đóng kín lại.
Ở trong gian phòng, Hàn Lập ngồi xếp bằng xuống rồi nhớ lại tất cả khẩu quyết của bí thuật vận dụng thần niệm do Ngao Khiếu lão tổ truyền cho, hắn cẩn thận tìm hiểu kỹ lưỡng thêm một lần nữa. Sau đó mới bấm niệm pháp quyết bắt đầu tu luyện bí thuật này.
Hiện giờ hắn phải tu luyện thành công toàn bộ bí thuật này, làm cho Ngân Nguyệt không gặp phải lo lắng gì do công pháp mang lại. Còn việc tu luyện công pháp khác đành tạm gác lại sau.
Một lát sau, Hàn Lập nhắm nghiên hai mắt. Bên ngoài thân thể hắn nổi lên một tầng hào quang năm màu. Màn hào quang này đang cùng với những tia sáng trong cơ thể hắn di động không ngừng.
Nhưng ngược lại toàn thân hắn vẫn không nhúc nhích, thoạt nhìn y như một pho tượng gỗ vậy.
Một năm rưỡi trôi qua, màn hào quang năm màu diễm lệ bên ngoài chợt tắt đi. Hàn Lập mở khẽ hai mắt, trên mặt hiện lên đôi nét trầm tư.
“Bí thuật này ngoài trừ giúp cho thần niệm lớn thêm một ít, hơn nữa đối với việc dưỡng tâm dưỡng khí lại rất có hiệu quả. Ngao Khiếu lão tổ không hổ danh là vi Đại Thừa duy nhất của Yêu tộc trong suốt mấy vạn năm qua, thiên tư thật hơn người mới có thể sáng tạo ra bí thuật này.”
Hàn Lập tự thì thầm, bỗng nhiên thần niệm của hắn mở ra quét khắp toàn căn động phủ.
Sau đó, hắn liền phát hiện ra Ngân Nguyệt đang tu luyện ở căn phòng bên cạnh, cũng không cách quá xa nơi này.
Vẻ mặt của nàng vẫn bình thản, có vẻ như vẫn chưa phát hiện ra thần niệm của Hàn Lập đang quan sát mình.
Hàn Lập lặng im ngắm nhìn nàng trong chốc lát rồi khẽ gật đầu, thu hồi thần niệm trở lại.
Hắn suy nghĩ một lúc, bàn tay khẽ lật, trong tay lại hiện ra thêm một khối khoáng thạch nửa trắng nửa đen.