Đột nhiên, quầng sáng phát ra một tiếng trầm đục, rồi sau đó hào quang ảm đạm, vỡ tan nát.
Tám ông lão kêu lên một tiếng đau đớn, đồng loạt hộc máu thổ huyết. Tiếp đó, máu đen từ thất khiếu trào ra không ngừng. Thoáng cái, linh lực trên người bọn họ biến thành hư ảo, không còn chút sinh khí.
Tám lão giả Mộc tộc này bị lực Thiên Diễm phản phệ, trong nháy mắt đã hao hết thọ nguyên mà mất mạng.
Đại trưởng lão tạm thời của Mộc tộc đang đợi chờ kết quả lập tức tái mặt, lại hiện ra vẻ đau xót, liền khoát tay về phía dưới đài.
Lập tức có hơn mười vệ sĩ Mộc tộc đi lên đài cao, cẩn thận bế di hài của tám vị Mộc Linh xuống đài.
Trong cùng thời gian, lại có tám gã Mộc tộc, khoảng năm sáu chục tuổi, lại đi lên, không chút do dự ngồi xuống xếp bằng ngay tại chỗ Mộc linh bát tử vừa mất mạng.
“Tám vị tiền bối đã vì tương lai của tộc ta mà ra đi. Còn lại một bộ phận chưa suy tính xong đành nhờ đến các vị. Mong rằng chư vị tận sức.” Đại trưởng lão lâm thời của Mộc tộc ôm quyền, hướng tám tên tộc nhân thần sắc nghiêm nghị nói.
“Đại trưởng lão yên tâm, chúng ta tuy rằng chỉ là vãn bối của tám vị tiền bối trong thuật thôi toán, nhưng sẽ đem hết khả năng.” Một trong tám người trả lời với vẻ rất nghiêm trang.
Đại trưởng lão gật đầu, khoát tay áo ra hiệu bắt đầu.
Sau đó, tám gã Mộc tộc mới xuất hiện này lập tức kết quyết niệm chú.
Trong pháp trận, linh quang chợt lóe, quầng sáng vốn đã biến mất lại hiện ra một lần nữa.
Phép bói lại bắt đầu.
Nhưng chỉ khoảng thời gian một chén trà nhỏ sau khi quầng sáng hiện ra, đột nhiên dưới đài truyền đến tiếng xôn xao. Sau đó một tên tu sĩ cao cấp của Mộc tộc vọt lên, hắn tiến đến Đại trưởng lão đưa một chiếc thẻ ngọc rồi kinh hoảng nói:
“Đại trưởng lão, tin từ thành Mộc Miên truyền đến, có tu sĩ cao cấp của Ma tộc lẻn đến, hiện giờ đã tấn công tới thánh địa.”
“Cái gì? Sao lại xảy ra chuyện này? Ba tên Thánh Tổ của Ma tộc đã bị cầm chân, còn mấy tên khác làm sao có thể làm nổi việc này! Mà thủ vệ ở thành Mộc Miên làm gì rồi?” Đại trưởng lão tạm thời của Mộc tộc sẵn cơn buồn bực vì sự ra đi của tám vị Mộc Linh, nay nghe được tin này lập tức thấy đầu óc choáng váng, không khỏi tức giận rống lên thật to.
Đại trưởng lão tối sầm mặt đón lấy thẻ ngọc rồi áp lên trán.
Việc này cũng khiến mấy tên Mộc tộc trưởng lão khác không khỏi kinh hãi, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Đại trưởng lão, nhất thời cũng không có hành động gì khác.
Chỉ trong nháy mắt, nét mặt dữ tợn của Đại trưởng lão lâm thời của Mộc tộc liền biến mất, đã sớm biến thành tái nhợt, linh khí toàn thân trong cơ thể cơ hồ cũng tiêu biến theo.
“Để ta xem thử!” Một tên trưởng lão rốt cuộc nhịn không được. Hắn đột ngột tiến lên giật vội lấy cái thẻ ngọc từ tay Đại trưởng lão rồi dụng thần niệm, xem xét bên trong.
Chỉ một lát sau, sắc mặt vị trưởng lão này cũng tái mét không chút huyết sắc, miệng mấp máy thì thào như mê sảng:
“Sao lại như thế! Thánh thụ đã bị hủy diệt. Đại trưởng lão đang dưỡng thương cũng ngã xuống cùng với Thánh thụ. Thế là xong rồi! Mộc tộc phải kết thúc ở đây…”
Các trưởng lão khác của Mộc tộc nghe được những lời này thì khuôn mặt co rúm lại nhưng chẳng ai lên tiếng nữa. Mọi người liền vội đón lấy ngọc giản, tự mình dùng thần niệm kiểm tra lại tin tức bên trong.
Tuy bọn họ đã có chuẩn bị trước, nhưng sau khi xem xong ngọc giản, vẻ mặt ai nấy đều ngơ ngẩn khó coi vô cùng. Thậm chí có hai người thần kinh run rẩy loạng choạng, thiếu chút nữa đã khuỵu xuống.
“Được rồi! Sự tình đã xảy ra như thế, thì dù có kinh hoảng cũng chẳng giải quyết được việc gì. Trước mắt phải tìm cách khắc phục hậu quả cái đã. Cho dù Mộc tộc chúng ta không thể tự thân độc lập được nữa, thì hiện tại vẫn phải bảo toàn cho mấy trăm triệu tộc nhân trước mới là quan trọng.” Đại trường lão tạm thời của Mộc tộc đột ngột vươn mình đứng thẳng lên, nghiến răng nói mạnh mẽ.
Tuy rằng vẫn còn chút khó coi, nhưng sắc mặt của lão đã khôi phục phần nào sự trấn định vốn có.
“Dù sao cũng không phải bước đường cùng. Trong tay chúng ta vẫn còn vài cây Thánh thụ dự phòng. Chỉ cần có thể bảo tồn cho tộc đàn được sinh tồn, sau này Mộc tộc chúng ta hoàn toàn có khả năng lại xuất kiện tu sỹ Đại Thừa Kỳ. Vẫn còn đó cơ hội để Mộc tộc an ổn tại Linh giới.”
Các trưởng lão khác đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng khôi phục lại vài phần khí lực rồi miễn cưỡng đồng ý như thế.
“Hiện tại, chúng ta phải phong tỏa tin tức này lại. Sau đó từng bước một thực thi kế sách rút lui để bảo toàn lực lượng…”
Trên đài, giọng nói trao đổi qua lại của những người bọn họ nhanh chóng trở nên nhỏ xuống, mọi người bắt đầu âm trầm bàn định kế sách.
Ba ngày sau!
Trên không trung một khu rừng rậm, một nhóm người đang vội vã phi hành. Hàn Lập cũng ở trong ấy. Hắn lặng lẽ điều khiển đoàn hào quang nhanh chóng vút đi.
Nơi này cách xa Mộc Giới Tuyệt Trận ngàn vạn dặm. Nửa ngày trước, hắn và nữ tử của Dạ xoa tộc cũng vừa đuợc biết tin từ Thảo Tật. Thánh thụ ở sau thành Mộc Miên đã bị hủy, đại trưởng lão của Mộc tộc cũng đã ngã xuống.
Mà lúc này, đại quân của Mộc tộc trong đại trận đã sớm rút lui hết bảy tám phần. Hơn nữa, hội đồng trưởng lão của Mộc tộc cũng đã đưa ra quyết định, họ sẽ kích phát toàn bộ uy lực của mắt trận thứ hai để tự bạo cả tòa Mộc Giới Tuyệt Trận, hy vọng có thể diệt được bao nhiêu Ma tộc thì hay bấy nhiêu.
Cũng may là trưởng lão hội cuối cùng cũng thông báo cho tu sĩ cao cấp của các tộc khác một tiếng. Nếu không, một khi Mộc Giới Đại Trận tự bạo thì ngay bọn họ cũng bị liên lụy.
Thánh thụ và Đại trưởng lão của Mộc tộc đã không còn nữa, thì dù có thắng trận đại chiến cũng không còn ý nghĩa gì.
Sau khi Hàn Lập rời khỏi mắt trận thứ hai, lúc này mang theo các tu sĩ nhân tộc vốn hiệp trợ Mộc tộc bảo vệ tòa đại trận nhanh chóng rút lui mà trở về thành Mộc Miên.
Liên quân các tộc ở những địa phương khác, một khi nghe được tin tức này chắc cũng đồng loạt rút quân rồi.