Tống Minh nhìn Tô Mạn Ngọc tươi cười, lập tức nhắm hai mắt lại, trái tim kích động đập bịch bịch, trong đầu nổ tung pháo hoa vui vẻ.
Đột nhiên một đồ vật lạnh lẽo bôi trên mí mắt hắn, định mở to mắt, lại nghe thấy giọng nói của Tô Mạn Ngọc.
“Chờ một chút, đừng mở mắt vội.”
Tống minh trong lòng rung động, nhắm mắt lại không mở.
“Được, mở to mắt đi.”
Ninh Thư nhàn nhạt nói.
Tống Minh vội vàng mở mắt, cảm giác đôi mắt có chút không thoải mái, lại nhắm lại sau đó lại mở, thì nhìn thấy một con quỷ mặt dữ tợn đi qua hắn,Tống Minh sợ hãi kêu một tiếng, lại nhìn thấy một con quỷ véo cổ hắn, là một con nữ quỷ, tròng mắt Tống Minh vừa đảo, suýt hôn mê bất tỉnh, phát ra tiếng hét cao vút chói tai, khó có thể tưởng tượng một tên đàn ông lại hét cao như vậy.
Nhưng bị quỷ véo cổ hắn lại không cảm giác được đau, xung quanh đều là quỷ, một ít quỷ còn bò lên người hắn.
“Có quỷ, có quỷ a.”
Tống minh thét chói tai, muốn trốn đến phía sau Ninh Thư, bị cô đá văng.
Tô Mạn Ngọc nhìn Tống Minh sợ hãi đến mức khuôn mặt vặn vẹo, tâm tình rất tốt mà cười ha ha, Tống Minh nghe thấy Tô Mạn Ngọc cười, ngay cả Trang Vũ Đồng cũng cười, các ncôàng đang cười, các cô là ma quỷ.
Lại có một con quỷ bay về phía hắn, Tống Minh té ngã lộn nhào mà chạy, một bên chạy một bên hét chói tai.
“Có quỷ, có quỷ a.”
Toàn bộ vườn trường đều là tiếng thét chói tai của hắn.
“Đức hạnh gì.”
Tô Mạn Ngọc vẻ mặt khinh thường, bây giờ là gan Tô Mạn Ngọc lớn, nhìn thấy người khác gặp quỷ, cư nhiên còn có tâm tư châm chọc.
Ninh Thư cũng bĩu môi: “Loại người này lòng dạ bất chính, hấp dẫn quỷ nhất.”
“Được, chúng ta đi ngủ đi, chuyện cuối cùng cũng giải quyết.”
Tô mạn ngọc ngáp một cái, bám lấy tay Ninh Thư, đột nhiên nói.
“Tôi biết sau này nên chọn chồng như thế nào rồi.”
“Chọn lựa như thế nào?”
Ninh thư tò mò hỏi.
Tô Mạn Ngọc ưỡn ngực nói: “Muốn theo đuổi tôi, trước tiên phải bôi nước mắt trâu lên đã, xem bọn họ có sợ quỷ không.”
Ninh Thư:……
Người bình thường đều sẽ có bóng ma tâm lý đi, Ninh Thư nhìn Tô Mạn Ngọc.
“Cô ấy à cô độc cả đời.”
“Đến quỷ còn sợ, có tư cách gì làm đàn ông của tôi.”
Tô Mạn Ngọc nói năng lý lẽ hùng hồn.
Ninh Thư:……
Logic này, làm người đàn ông của cô với việc sợ quye có liên quan gì sao?
Ngày hôm sau, Tống Minh không còn đến quấy rầy Ninh Thư nữa, nhìn thấy cô và Tô Mạn Ngọc thì đi đường vòng, giống như hai người là ác quỷ vậy
Tô Mạn Ngọc vừa thấy Tống Minh, thậm chí còn cười vô cùng sáng lạn với hắn, lúm đồng tiền như hoa, nhưng Tống Minh vừa thấy Tô Mạn Ngọc cười, tức khắc liền sợ tới mức nhảy dựng lên, Tống Minh hiện tại nhìn thấy Tô Mạn Ngọc, cảm thấy mặt Tô Mạn Ngọc rất vặn vẹo, là dữ tợn, là ác quỷ cười với hắn.
Nhìn thấy cái dạng này của Tống Minh, ngược lại Tô Mạn Ngọc càng cười sáng lạn hơn với hắn, Tống Minh chạy trốn càng nhanh.
Hiện tại Tống minh thần thần bất ổn, luôn có quỷ, một lúc nói trong phòng vệ sinh có quỷ, còn nói thêm trên giường đệm nào có quỷ, buổi tối cùng người khác ngủ, blah blah, làm người khác vô cùng phiền.
Sau khi nước mắt trâu mất tác dụng, Tống Minh liền không thể thấy quỷ nữa, nhưng bất luận hắn đi đến đâu, đều cảm thấy nơi ấy có quỷ
Tống minh thật sự chịu không nổi, trực tiếp chuyển trường.
Nghe được Tống minh đi rồi, Tô Mạn Ngọc rất khinh thường.
“Mới có được bao nhiêu thời gian đâu, hắn còn chưa gặp được nữ quỷ lợi hại đâu, phỏng chừng còn chưa dọa chết được mình.”
Ninh thư uống sữa đậu nành, nói với Tô Mạn Ngọc.
“Cô nói xem thời gian dài như vậy mà nữ quỷ không tới, có phải là đã bị đạo sĩ mà Quý Thanh Viễn mời đến thu đi rồi không?”
“Không biết.”
Tô mạn ngọc lắc đầu.
“Con quỷ này thật phiền, Quý Thanh Viễn rốt cuộc là bị làm sao vậy, tình huống như thế nào cũng không nói cho chúng ta biết, không phải là nữ quỷ đang quần lấy Lâm Thiển hiển đấy chứ.”
“Tốt nhất là như vậy, oan có đầu nợ có chủ, nên đi tìm Lâm Thiển Thiển.”
Tô mạn ngọc vui sướng khi người gặp họa.