Nàng vừa dứt lời, Hạ Hầu Viêm trong lòng rùng mình, lập tức nói: “Thái tử điện hạ, việc này không điều tra rõ ràng thì vạn vạn không thể oan uổng thần cùng Bùi tiểu thư, việc này không chỉ có quan hệ đến danh dự Bùi tiểu thư, còn quan hệ đến Bùi gia, sao có thể dễ dàng quyết định như lời Húc Vương. Rõ ràng là cố ý vu hãm thầm tội bất nghĩa!”
Nguyên Anh bên cạnh nghe vậy, gương mặt anh tuấn mỉm cười nói: “Hạ Hầu đại nhân làm gì nói mấy lời này, cưới Bùi tiểu thư chính là thiên đại hảo sự, có có thể đưa ngươi lên thẳng mây xanh!”
Hạ Hầu Viêm trên mặt xanh mét. Hắn không phải đồ ngốc, hắn sao có thể không biết thân phận bản thân, làm sao có thể xứng đôi cùng Bùi gia? Chỉ sợ Bùi gia không chịu được cửa hôn sự này, vừa mới đáp ứng, quay đầu lại sẽ phái người đến giết hắn, đến lúc đó hắn mới thật sự là giỏ trúc múc nước chẳng được gì, tiền mất tật mang.
Lí Vị Ương mỉm cười, hàm ý lưu chuyển. Bùi Bảo Nhi đang muốn quay đầu cầu xin người khác, lại thấy Lí Vị Ương, sắc mặt lập tức đại biến, hoàn toàn thất thố kêu lên: “Nhất định là ngươi! Là ngươi hãm hại ta!”
Ánh mắt mọi người dừng lại trên người Lí Vị Ương, đã thấy nàng lộ ra vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu. Ánh mắt Nguyên Liệt với Lí Vị Ương vừa chạm nhau, lập tức rời đi, không chút để ý nở nụ cười nói: “Bùi tiểu thư thật sự là người thú vị, bị bắt tội thông dâm lại còn có thời gian đi liên lụy đến Quách tiểu thư, thử hỏi Quách tiểu thư hãm hạ ngươi lúc nào?”
Lí Vị Ương mỉm cười, nàng nhìn về phía các vị phu nhân nhàn nhạt nói: “Ta đương nhiên ở cùng với các đại gia.” Vì thế bên cạnh liền có không ít người nhìn Bùi Bảo Nhi tùy tiện đổ tội, mở miệng vì Lí Vị Ương làm chứng: “Đúng vậy, lúc sự việc phát sinh, Quách tiểu thư cùng đại gia chúng ta ở cùng nhau, chưa từng rời đi.”
Người Quách gia nghe đến đó, đều hiểu ý cười cười, bọn họ hiểu ra rồi, trên thực tế người Bùi Bảo Nhi muốn hãm hại là người khác, chỉ tiếc không thành công… Đương nhiên, mặc kệ là Bùi Bảo Nhi hay Hạ Hầu Viêm, bọn họ không ai dám đem sự tình hãm hại Nguyên Liệt phơi bày, hãm hại hoàng thất quốc gia, tội danh này tuyệt không nhẹ, Bùi Bảo Nhi làm sao có thể nói ra chân tướng? Cho nên nàng chỉ có thể liều mạng níu Lí Vị Ương không tha. Bởi vì Lí Vị Ương là người nàng ghét hận nhất, nước bẩn cũng phải hắt chung lên người nàng! Đáng tiếc, khi phát sinh sự tình, Lí Vị Ương có bằng chứng ngoại phạm.
Thái tử phi khó xử nhìn về phía Thái tử, đã thấy hắn hơi buông ánh mắt, làm ra bộ dáng đăm chiêu, nhưng nàng theo dõi vẻ mặt này của đối phương, theo bản năng nhìn thoáng qua tay trái hắn, ngón cái cùng ngón trỏ Thái tử hơi hơi chạm vào nhau, như đang xoa nắn. Thái tử phi đã quen, mỗi lần Thái tử muốn giết người, sẽ có động tác nhỏ như vậy. Nàng nhìn thoáng qua Bùi Bảo Nhi đang khóc lóc nỉ non, nhàn nhạt đẩy tay nàng ra, ngữ khí lạnh lùng nói: “Bùi tiểu thư, việc đã đến nước này ta khuyên ngươi vẫn nên nhận mệnh đi, mau chóng về Bùi gia thương nghị hôn sự, đừng làm cho sự tình trở nên không thể cứu vãn!”
Bùi Bảo Nhi không thể tin nhìn Thái tử, lại nhìn Thái tử phi, tóc tai đã tán loạn, ánh mắt cũng là đen thùi một mảnh, má hồng sớm đã bị nước mắt làm lem luốn, khuôn mặt tuyệt lệ kia đã trở nên khó nhìn như thế, nàng lẩm bẩm: “Các ngươi, các ngươi cư nhiên cũng không cứu ta! Các ngươi cư nhiên…” Nàng nói chưa xong, lại nghe Thái tử lãnh đạm nói: “Bùi tiểu thư, việc gì cũng phải suy nghĩ rõ rang. Nghĩ rõ ràng rồi mới nói.”
Hắn vừa nói vậy, Bùi Bảo Nhi giật mình, nàng đột nhiên ý thức được, bản thân cái gì cũng không thể nói. Nếu nàng nói ra, Thái tử nhất định sẽ giết nàng. Tâm nàng kịch liệt co rút, ngón tay run lẩy bẩy, móng tay không tự chủ được đâm vào lòng bàn tay! Nàng rõ ràng đã sắp thành công, chỉ thiếu một bước mà thôi, thế nhưng lại thất bại trong gang tấc! Đều là tại Quách Gia, đều là tại Nguyên Liệt! Bọn họ bắt tay hại nàng, hại nàng phải gả ột tiểu quan lục phẩm, còn khiến thanh danh nàng bị hủy hoại. Sau này cả đời nàng cũng không ngẩng đầu lên nổi, trở thành đối tượng bị mọi người nhạo báng.
Nàng đột nhiên hét lên một tiếng, mạnh mẽ đứng lên, lớn tiếng nói: “Không, ta không cần, ta tuyệt đối không gả cho Hạ Hầu Viêm! Hắn không xứng với ta, ta muốn gả cho trang tuấn kiệt trên đời! Mọi chuyện hôm nay, vốn là người khác hãm hại ta, ta tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn nghe lời!” Nói xong, nàng đột nhiên quay đầu trừng Lí Vị Ương, chỉ vào nàng nói, “Đều là ngươi, đều là ngươi hại ta, là ngươi bày kế! Ngươi ghen tị mĩ mạo của ta, cố ý hãm hại ta!” Nói xong, nàng bất chấp, đột nhiên bổ nhào vào người Thái tử, lớn tiếng nói: “Thái tử điện hạ, Quách Gia muốn trừ bỏ thiếp, cho nên nàng mới làm như vậy, Thái tử điện hạ, ngài nhất định phải cứu thiếp, cứu thiếp, thiếp không muốn gả cho hắn, tuyệt không gả cho hắn!” Nàng hô khàn cả giọng.
Lí Vị Ương nhàn nhạt cười, ban đầu nàng cho rằng Bùi Bảo Nhi là nữ tử thông minh, nhưng hiện tại xem ra, nàng chẳng những hồ đồ, hơn nữa còn rất hồ đồ, lại đáp ứng Thái tử điện hạ đi làm loại chuyện này. Nghĩ cũng biết, chẳng những bị hủy danh dự, mà nếu nàng thật sự gả vào Húc Vương phủ, Nguyên Liệt bị nàng mưu hại như thế, làm sao có thể không hận thấu nàng đây? Đến lúc đó, nàng làm gì qua được những ngày lành? Nói đến cùng, trong lòng Bùi Bảo Nhi cái gì cũng biết, nhưng nàng cố chấp lại ra quyết định điên cuồng thế này. Nàng cho rằng, trên thế giới này nam nhân nào cũng sẽ quẩn quanh bên làn váy nàng, mà Nguyên Liệt không phải hoàn toàn không quan tâm nàng, cho nên nàng mới có thể quyết tuyệt như thế.
Thái tử đảo mắt, phảng phất như không nhìn thấy bộ dáng Bùi Bảo Nhi đang khóc không thành tiếng. Bùi Bảo Nhi thấy năn nỉ hắn không được, lại xoay người xông đến hướng Nguyên Liệt, thê thanh nói: “Húc Vương, chuyện hôm nay là thiếp sai, mà thiếp cũng là bị người ta mưu hại, người cũng biết, thiếp tuyệt sẽ không làm ra chuyện đồi phong bại tục như vậy!” Nói xong, một đôi đôi mắt đẹp lóe lệ quang nhìn về phía Nguyên Liệt, hiển nhiên vốn định làm cho hắn tin tưởng nàng không tham gia vào âm mưu của Thái tử, kích thích tâm tình thương hương tiếc ngọc nơi hắn, nói xong, nàng còn không ngừng cầu xin, nước mắt chảy xuôi xuống, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, thoạt nhìn thập phần làm cho người ta trìu mến.
Tấn Vương bên cạnh thở dài một tiếng nói: “Bùi tiểu thư, ngươi quả thực không đồng ý gả cho Hạ Hầu Viêm sao?” Bùi Bảo Nhi nhìn thoáng qua Tấn Vương, quả quyết từ chối nói: “Thiếp đương nhiên là không chịu!” Tấn Vương nhìn thoáng qua Nguyên Liệt, khẩu khí cũng là thập phần tiếc hận: “Tình huống hôm nay, nếu ngươi nhất định không chịu gả cho Hạ Hầu Viêm, chỉ có…”
Hắn còn chưa nói xong, lại nghe thấy Nguyên Liệt lạnh lùng thốt: “Chỉ có hai con đường, một là ngươi tự sát, bảo toàn danh tiết, hai là ngươi quy y, thanh đăng cổ phật (xuất gia, cả đời lạm bạn với Phật tổ).” Hắn nói một câu như vậy, rõ ràng nhìn thấy Bùi Bảo Nhi biến sắc, khóe miệng Nguyên Liệt xuất hiện một tia nhợt nhạt ý cười, lại âm lãnh nói: “So với chết và xuất gia, gả cho Hạ Hầu đại nhân kỳ thực là lựa chọn không tồi – nói đến cùng hắn cũng là người có tài.”
Bùi Bảo Nhi hoảng sợ mở to hai mắt, vừa rồi sắc mặt của nàng còn mang theo một tia hi vọng, hiện thời lại như tro tàn. Nàng vốn nghĩ, tất cả đều là kế của Nguyên Liệt, nàng còn tưởng rằng nước mắt của bản thân có thể lay động hắn, nhưng nam nhân này căn bản ý chí sắt đá, lại rất ác độc! Nàng run run mở miệng nói: “Thật không ngờ, các ngươi lại vô tình như thế, mỗi câu mỗi chữ đều giúp đỡ Quách Gia, rốt cuộc ả có gì tốt, đám các ngươi đều giúp đỡ nàng!” Nói xong, nàng đứng lên, không còn thái độ đau thương vừa rồi, kiên quyết nói: “Một khi đã như vậy, không bằng để ta chết để chứng minh sự trong sạch, thỉnh Thái tử điện hạ hạ lệnh treo cổ thiếp đi. Dù sao, thiếp bị người ta vu oan thế này, cũng không muốn sống nữa!” Chung quy là nhịn không được nàng thất thanh khóc to.
Nhìn đến trò khôi hài này, trán Thái tử ẩn ẩn hiện gân xanh, hắn thật không ngờ, ban đầu kế hoạch là nhằm vào Quách Gia cùng Nguyên Liệt, giờ lại bày ra chuyện thế này. Hạ Hầu Viêm tuy là người có tài, nhưng dù sao cũng xuất thân đê hèn, năm đó hàn môn chiết quế đã là thập phần khó khăn. Đáng tiếc, bất luận hắn nỗ lực thế nào, cũng không có cách nào cũng không nổ bật trên quan trường vốn chú trọng gia thế. Cho nên hắn mới mượn cơ hội giữ đạo hiếu ba năm thoát khỏi quan trường mà chạy vào phủ Thái tử. Chỉ cần hắn có thể phụ tá Thái tử đăng cơ thuận lợi, trở thành người tâm phúc bên người Thái tử, tương lai tự nhiên có thể sống yên ổn trong triều. E là vị trí tể tướng, cũng không phải không mơ tới được, đó là Hạ Hầu Viêm tấn chức chi giai!
Còn nếu cưới Bùi Bảo Nhi, sự việc này có thể sẽ phiền toái. Bùi gia tuyệt sẽ không cho phép một kẻ xuất thân đê hèn, chỉ là chức quan lục phẩm làm con rể Bùi gia. Khác nào Hạ Hầu Viêm chỉ còn con đường chết. Thái tử không khỏi thập phần đáng tiếc, hắn thật rất thích mưu thần này, nhưng đến tình trạng này, hắn biết làm sao bây giờ? Hắn chỉ có thể nói: “Bùi tiểu thư, vẫn là thỉnh Bùi đại nhân tới thương lượng hôn sự đi.”
Bùi Bảo Nhi không nghĩ tới bất kể mình náo loạn thế nào, đối phương đều cùng một câu nói. Nàng không khỏi đưa mắt nhìn bốn phía, đáng tiếc lúc này đây, phụ thân mang theo bốn ca ca nàng ở lần rồi, đại bá phụ bởi vì cáo bệnh ở nhà, cũng không tới tham gia yến hội. Toàn bộ yến hội, Bùi gia bất quá chỉ có nàng cùng Bùi Trân hai người, mà Bùi Trân giờ sớm đã khúm núm, sắc mặt trắng bệch, một câu cũng nói không nên lời, hiện thời nàng nên làm sao đây?
Ngay thời điểm nàng sắp tuyệt vọng, một nam tử trẻ tuổi từ ngoài bước vào, hắn cẩm bào màu lam, bên hông quải ngọc bích lang hoàn, thân hình cao ngất thon dài, dung mạo tuấn mỹ, mục như hàn tinh, giơ tay nhấc chân thong dong tao nhã, nhìn quanh thần phi. Hắn mỉm cười nhìn về phía mọi người, ánh mắt cũng không ngừng trên người Bùi Bảo Nhi.
Đi tới trước, tay áo dài nhẹ phẩy, hướng Thái tử thi lễ: “Thái tử điện hạ, Bùi Huy thất lễ.” Thái tử nhìn thấy là hắn, sắc mặt nhất thời vui vẻ, lập tức đứng lên nói: “Ra là Bùi công tử đã trở lại.” Lí Vị Ương nhìn về phía nam tử tên Bùi Huy này, ánh mắt hơi biến hóa. Bùi Hậu tổng cộng có hai vị huynh trưởng, đại ca tên là Bùi Uyên, chưởng quản ba mươi vạn binh quyền, phong trú quốc đại tướng quân, chỉ có một con gái một tên Bùi Miên, vì không có con trai, liền đưa con trưởng của chi thứ hai tên là Bùi Bật lên thừa tự làm đích tôn trưởng tôn. Nhị ca Bùi Hoàng Hậu tên là Bùi Phàm, Bùi Phàm tổng cộng có năm trai hai gái, con trai trưởng đưa lên thừa tự cho đại phòng, còn lại bốn con trai lần lượt là Bùi Huy, Bùi Hiến, Bùi Bạch, Bùi Dương, hai nữ nhi tên là Bùi Trân cùng Bùi Bảo Nhi. Công tử tuấn mỹ trước mắt này là thứ tử của Bùi Phàm, Bùi Huy. Bùi Bảo Nhi vừa thấy là hắn, trong lòng mừng như điên, không chút nghĩ ngợi lập tức xông đến: “Nhị ca, ca cứu muội!”
Bùi Huy lãnh đạm nhìn nàng liếc mắt một cái, trên mặt mỉm cười nói: “Ngươi là nữ nhi Bùi gia, sao có thể thất lễ trước mặt mọi người như thế, còn không lau nước mắt, lui xuống rửa mặt chải đầu một chút!”
Bùi Bảo Nhi sửng sốt, lập tức nhìn về phía Bùi Huy, vừa muốn nói gì, đã thấy Bùi Trân đi lên, đỡ lấy nàng nói: “Tiểu muội, muội làm theo lời nhị ca đi.” Bùi Bảo Nhi còn muốn nói chuyện, nhưng Bùi Huy đã chuyển ánh mắt, rõ ràng là không quan tâm nàng. Bên cạnh, sớm có người đưa ghế dựa, nhưng Bùi Huy không ngồi xuống, hắn nhìn phía Thái tử nói: “Thái tử điện hạ, thần vừa đến phủ, đã có người báo thần biết mọi chuyện, hiện thời cục diện thế này, không biết ý điện hạ thế nào?”
Thái tử nhìn Bùi Huy liếc mắt một cái nói: “Chuyện này thật sự khó giải quyết, theo lời Húc Vương, Bùi tiểu thư phải gả cho Hạ Hầu Viêm để bảo toàn danh tiết.” Trên thực tế, Bùi Bảo Nhi còn có danh tiết gì đáng nói, chuyện này sẽ chỉ làm nàng trở thành trò cười cho toàn bộ Đại Đô.
Lí Vị Ương lãnh đạm cười, nhìn thoáng qua Bùi Huy, nghe nói vị Bùi công tử này tâm cơ thâm trầm, thận trọng, vậy hắn sẽ giải quyết việc này như thế nào?
Bùi Huy cười nhẹ, Bùi Bảo Nhi là trân bảo của Bùi gia, cũng là quân cờ quan trọng nhất trong tương lai, đáng tiếc mỹ nhân xinh đẹp thường không có đầu óc, nàng chỉ vì bị Thái tử nói hai ba câu sở hoặc, lại chủ động chạy tới hướng Nguyên Liệt hiến thân. Chuyện này chỉ mang sỉ nhục đến cho Bùi gia! Chẳng qua hắn không đem tâm tư này biểu hiện ra ngoài, khẽ cười nói: “Không biết Thái tử điện hạ có thể để thần cùng Hạ Hầu đại nhân nói chuyện một chút được chứ.”
Thái tử sửng sốt, lập tức nhìn phía Hạ Hầu Viêm, Hạ Hầu Viêm cũng không thể lý giải nhìn Bùi Huy. Bùi Huy nhìn hắn, tươi cười thập phần đạm mạc nói: “Hạ Hầu đại nhân yên tâm, ta không có ý khác, bất quá là muốn cẩn thận tìm hiểu thêm một chút chuyện phát sinh hôm nay, như thế sẽ có quyết định hợp lý hơn.”
Thái tử nhìn phía Bùi Huy, đương nhiên gật đầu: “Được, cũng không phải việc gì khó! Người đâu, dọn ra một phòng để Bùi công tử cùng Hạ Hầu đại nhân nói chuyện.”
Nguyên Liệt cũng nhàn nhạt liếc mắt đánh giá Bùi Huy, ánh mắt thập phần bình tĩnh nói: “Sự việc này là tất cả mọi người chính mắt nhìn thấy, không biết Bùi công tử còn muốn nói chuyện gì.”
Bùi Huy cũng nhìn Nguyên Liệt, ánh mắt khẽ nhúc nhích, ánh mắt thâm thúy phảng phất cất giấu hàn băng, chậm rãi nói: “Mọi việc không thể chỉ nhìn bề ngoài, càng không thể chỉ nghe lời nói của một bên, ngay cả thật muốn gả cưới, cũng nên thương lượng kỹ càng một chút! Húc Vương làm gì nóng vội như thế, có vẻ ngài dụng tâm kín đáo chăng!”
Nguyên Liệt ngồi dựa vào ghế, thả lỏng cơ thể và tinh thần, cười ý vị thâm trường: “Một khi đã như vậy, Bùi công tử tự nhiên đi.” Kỳ thực, Nguyên Liệt cũng thật muốn biết đối phương sẽ làm như thế nào, cục diện trước mắt này, làm thế nào cũng vô pháp xoay chuyển. Bùi Bảo Nhi nếu không gả cho Hạ Hầu Viêm, cũng chỉ có hai con đường, không xuất gia thì chính là tự sát. Ngay cả Bùi Huy mánh khoé thông thiên, hắn cũng không có biện pháp mở ra con đường thứ ba! Bùi Huy muốn cùng Hạ Hầu Viêm nói chuyện là muốn tìm kiếm chứng cớ gì, mà Nguyên Liệt đối với thuộc hạ của mình thập phần tin tưởng, hắn tuyệt đối sẽ không lưu lại nhược điểm gì trong tay đối phương .
Bùi Huy cùng Hạ Hầu Viêm một mình đi ra ngoài, Nguyên Liệt uống một ngụm trà, lại nghe thấy bên cạnh Nguyên Anh nói: “Vị Bùi công tử này có tiếng giảo hoạt, không từ thủ đoạn, ngươi cũng không nên khinh thường.”
Nguyên Liệt mỉm cười nói: “Không ngại, ta chính là muốn biết rốt cuộc Bùi gia còn có dạng người nào.”
Nguyên Anh gợi lên bờ môi, tựa tiếu phi tiếu nói: “Rồi ngươi sẽ sớm biết, bọn họ sẽ không đơn giản để ngươi an bài.”
Nguyên Liệt vẻ mặt trấn định dị thường, do đó có vẻ lãnh khốc đôi chút, không phản ứng gì với lời nói của Nguyên Anh. Hắn về phía Lí Vị Ương, mỉm cười. Kỳ thực, hắn cũng không thèm để ý cuối cùng Bùi Bảo Nhi có thể lấy lại thanh danh hay không, hắn chính là muốn khiến người Bùi gia thấy ngột ngạt mà thôi. Đương nhiên, bản thân Nguyên Anh là người bề ngoài trung hậu nội tâm độc ác, hắn thế mà lại đánh giá Bùi Huy như thế, có thể thấy được đối phương cũng không phải nhân vật đơn giản.
Lí Vị Ương từ khi thấy Bùi Huy, đã luôn chú ý động tĩnh trong sân, hiện thời Bùi Huy lại mang Hạ Hầu Viêm rời đi, ánh mắt Lí Vị Ương liền dừng lại trên người tỳ nữ nỉ non bên kia. Nàng lập tức buông ánh mắt. Chuyện này sợ là động tay động chân không ít, nếu Bùi Bảo Nhi thật sự gả cho Hạ Hầu Viêm, chỉ sợ Bùi gia cùng Thái tử trở mặt không nói, Bùi Trân kia trở về cũng tuyệt không có kết cục tốt, thủ đoạn Nguyên Liệt thật đúng là độc ác. Bất quá, cái này cũng là ăn miếng trả miếng! Bùi Bảo Nhi thật sự là gieo gió gặt bão. Không bao lâu, nàng liền thấy Bùi công tử kia bước nhanh đi đến, mây bay nước chảy lưu loát sinh động, tựa tiếu phi tiếu, lúc đi ngang Lí Vị Ương, hắn tựa hồ vô tình liếc nàng một cái, tươi cười như thân quen, mà ánh mắt lại hàn như băng sương, lạnh thấu.
Vẻ mặt Lí Vị Ương lại thập phần lãnh đạm, một chút cũng không thèm để ý đến địch ý của đối phương, trên thực tế, Bùi Huy đứng yên lỗi lạc thì đã uy thế mười phần. Loại khí chất trầm ổn bên trong này, ẩn ẩn khí độ thong dong tự nhiên chỉ huy thiên quân vạn mã, khí độ như vậy Lí Vị Ương trước đây cũng nhìn thấy trên người Tưởng quốc công. Xem ra, Bùi Huy vẫn là một viên đại tướng. Vậy hắn sẽ xử trí sự tình hôm nay như thế nào? Hắn có thể giúp Bùi Bảo Nhi sao?
Thái tử cũng hơi lo lắng nhìn Bùi Huy, hắn xưa nay đã biết Bùi Huy là nhân vật thông minh lợi hại, lại không biết hắn kết quả là lợi hại tới trình độ nào. Có lẽ hành quân đánh giặc hắn thật có khả năng, nhưng đối với sự tình lục đục với nhau kiểu này, lại là ai nấy đều thấy rõ ràng, sợ là không thể trở mình.
Chỉ nghe thấy Bùi Huy chậm rãi nói: “Muội muội thần không cần gả cho Hạ Hầu Viêm, cũng không cần thiết tự sát hay xuất gia.”
Nguyên Liệt nhíu mày, nhàn nhạt cười nói: “Ồ? Trên đời này còn có biện pháp không cần làm gì cũng có thể bảo toàn danh tiết? Theo lời Bùi công tử nói, còn có con đường nào cho nàng nữa?”
Bùi Huy cười lạnh một tiếng, nói: “Vị Hạ Hầu đại nhân này ngay cả có ý nghĩ muốn cưới, cũng là vô lực hồi thiên.” Nghe như thế, Tĩnh Vương Nguyên Anh không khỏi nhìn đối phương, trong đầu đột nhiên xẹt qua một ý niệm, hắn chậm rãi ngồi ngay ngắn, ngữ khí dẫn theo ba phần nghi hoặc nói: “Không biết Bùi công tử nói lời này là có ý gì.”
Bùi Huy mỉm cười nói: “Bởi vì hai người bọn họ đều là bị người ta mưu hại, mà Hạ Hầu đại nhân là một hoạn nhân, sao có thể sinh tâm bức gian.”
“A? Hoạn quan?” Thái tử kinh hãi, nghẹn họng nhìn đối phương trân trối.
Bùi Huy mặt không đổi sắc tiếp tục nói: “Kỳ thực ta không nghĩ đem chuyện này lộ ra, chẳng qua có một số việc nếu không nói, chẳng phải là thiên đại hiểu lầm, để người sau lưng ngầm cao hứng sao!” Nói xong, ngữ khí hắn thập phần tiếc hận: “Hạ Hầu đại nhân sẽ không nhục nhã muội muội ta, giữa hai người bọn họ không có tư tình gì cả, bởi vì từ một năm trước, Hạ Hầu đại nhân từng bị thương, sớm đã giống như hoạn quan, không thể cưới vợ sinh con, lại càng không gần nữ tử! Hôm nay bị thế này, rõ ràng là có người cố ý mưu hại hắn, vu oan muội muội ta.”
Nghe thế, sắc mặt mọi người trong nhã thất đều thay đổi, Lí Vị Ương cũng mỉm cười, ánh mắt như sông ngân của nàng nhìn chằm chằm người trước mắt, vị Bùi công tử này thật đúng là thú vị, thế mà lại mở ra một con đường thoát.
Giữa sân một mảnh yên lặng, chỉ nghe thấy Bùi Huy nhàn nhạt nói: “Nếu đại gia không tin, có thể đi kiểm tra thực hư, Hạ Hầu đại nhân thật là không có năng lực cưới vợ sinh con, đương nhiên loại chuyện này, ta cảm thấy vẫn là không nên làm quá đáng, vẫn là cho hắn lưu lại một chút thể diện, chỉ cần thỉnh hai vị thái y nghiệm chứng một phen, không phải là có thể chứng minh rồi sao?”
Mọi người thật không ngờ diễn qua hồi trăm, ngay tại thời điểm đã nghĩ đến việc Bùi Bảo Nhi phải gả cho Hạ Hầu Viêm, đột nhiên Bùi Huy lại nói ra chuyện như vậy, nhất thời hai mặt nhìn nhau. Mặc kệ bọn họ thông minh bao nhiêu, cũng không thể nghĩ ra được Hạ Hầu Viêm kia lại là hoạn quan, ngay thời điểm ước chừng không thể thay đổi bí mật này lại được lộ ra.
Nhưng lời nói Bùi Huy còn văng vẳng bên tai, mọi người không thể không tin, càng nghĩ: vừa rồi vị Bùi công tử đi cùng Hạ Hầu Viêm, chỉ sợ không chỉ là nói chuyện đơn giản như vậy. Lí Vị Ương nghĩ đến thay đổi tiến thêm một bước, vừa rồi Bùi công tử này vừa đi, sợ là đi khuyên bảo Hạ Hầu Viêm huy đao tự cung, ha, sự việc này thật đúng là buồn cười. Bất quá, Bùi Huy có thể nghĩ ra loại chủ ý nham hiểm này, hắn cũng không phải người lương thiện gì, thậm trí có thể nói là cực phẩm ác nhân.
Nguyên Liệt sửng sốt, trên mặt lập tức nở nụ cười thập phần tao nhã, thanh âm không lớn, lại để mỗi người đều nghe được rành mạch: “Ồ? Hắn sớm đã là hoạn quan, vì sao chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới?”
Bùi Huy không khỏi nhìn hắn liếc mắt một cái, đôi mắt tản mát ra một loại âm lãnh cùng tàn khốc, còn ẩn ẩn lộ ra một tia chán ghét, chậm rãi nói: “Sự tình này có thể tung hô ọi người đều biết sao, nếu không phải vừa rồi ta lấy đại nghĩa ra nói chuyện, hắn cũng sẽ không thể đem bí mật này nói ra, đương nhiên, Húc Vương nếu là không tin, có thể cùng thái y đi nghiệm chứng.” Không đợi mọi người phản ứng lại, hắn lại nói: “Ngươi sẽ không cho rằng ta mua chuộc thái y nói dối mọi người.”
Hiện tại Hạ Hầu Viêm chỉ sợ thật sự đã là hoạn quan , chẳng qua một năm trước hoạn cùng hiện thời vừa mới động thủ, dù sao cũng là không giống nhau. Nhưng ai để ý đâu? Cái đại gia muốn, chỉ là một kết quả, một đường xuống đài cho Bùi Bảo Nhi. Đến nước này, ngay cả Lí Vị Ương cũng không thể không bội phục vị Bùi công tử này tâm tư chi ngoan, thủ đoạn chi lạt, phản ứng nhanh chóng, thật là nhân vật tâm cơ thập phần khó lường.
Lúc này Bùi Huy nhìn phía Lí Vị Ương, ánh mắt phảng phất lộ ra một tia cười lạnh.
—— lời tác giả ——
Tiểu biên: ta phát hiện, ngươi càng ngày càng đáng khinh , muốn luyện công, tất trước tự cung, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Tiểu tần: ﹁_﹁
Tiểu biên: ta dự đoán Bùi gia chết hết , Bùi Hậu gục …
Tiểu tần: ngươi không hiểu, ta viết đến bây giờ, luôn có một loại xúc động, để Bùi Hậu tiêu diệt nữ chủ, sau đó nàng làm nữ chủ đi…
Tiểu biên: ta đây liền đem ngươi hủy diệt nhân đạo, viết đi!
Tiểu tần: ﹁_﹁