Đó chính là Hùng Trường Bạch.
Giờ phút này ông ta càng thêm già nua so với lúc trước, chưa nói hết máy câu đã không ngừng ho khan.
“Việc này thì có cái gì đáng để chúc mừng? Nam Phái không còn nữa, chúng ta đã mắt đi hết thảy.” Long Thủ khàn khàn nói.
“Ông tính làm sao bây giờ? Báo thù sao?” Hùng Trường Bạch hỏi lại.
“Tôi chỉ sợ là không tư cách này.” Long Thủ lắc đầu.
“Vậy về sau anh dự định thế nào?” Hùng Trường Bạch hỏi.
Long Thủ không nói, qua một lát, đột nhiên ông ta ngắng đầu hỏi: “Ông nói xem… Nếu như Lâm Dương trị khỏi cho vị kia thì… sẽ như thế nào?”
“Thật là hoang đường!” Hùng Trường Bạch cười ra tiếng, liên tục lắc đầu: “Ông hẳn là hiểu rõ ràng hơn tôi, sức lực của con người đã không thể cứu vãn được cái loại bệnh này rồi. Trêи thực tế tôi còn đang hoài nghi kiệu có phải ông đang đào hố cho Lâm Dương hay không đấy! Nếu cậu ta không chữa khỏi, liệu bên kia có thể giận chó đánh mèo.
với cậu ta không…”
“Dù Lâm Dương không chữa khỏi hết nhưng ít nhất cũng có thể ổn định tình hình của người nọ, bên kia sẽ không bởi vậy mà trách tội Lâm Dương. Nhưng nếu Lâm Dương chữa khỏi…”
“Đây là chuyện tuyệt đối không thẻ, tôi thấy ông điên mất rôi…”
*Nếu như cậu ta chữa khỏi, đổi lại là ông, ông sẽ làm như thế nào?” Long Thủ cắt ngang lời của Hùng Trường Bạch, nhìn chằm chằm vào con mắt già nua của ông ta mà hỏi.
Hùng Trường Bạch há miệng thở dốc, một lát sau không nhịn được mà bật cười nói: “Nếu là thực sự có thần tiên sống như thế… vậy thì ở lại phái Huyền Y không phải là một lựa chọn rất tốt ư2”
Long Thủ nhắm hai mắt lại, thở dài một hơi.
Theo cú điện thoại được Long Thủ kết nối này, toàn bộ đều Giang Thành sôi trào lên.
Tào Uy còn ngồi ở trong phòng cho khách quý ở bộ phận bán cao ốc uống rượu, đánh golf.
Ông ta vốn tính buổi tối hôm nay rời khỏi Giang Thành, dù sao thì gốc rễ của ông ta không ở nơi này. Nhưng ban ngày Lâm Dương đã phun ra lời nói kiên quyết như vậy, ông ta không ngại ở lại nhìn xem thủ đoạn của Lâm Dương.
“Hy vọng cậu đừng làm cho tôi thất vọng, Lâm thần y àI”
Tào Uy hít một hơi xì gà, khiến quả cầu trước mặt lăn vào trong lỗ.
“Ông chủ!”
Lúc này, một người áo đen gió bụi mệt mỏi đi đến.
Mày Tào Uy nhăn lại: “Chuyện gì mà hoang mang rối loạn như vậy? Sao nào? Lâm Dương hành động rồi à?”
Người áo đen kia chần chờ một lát, thấp giọng nói: “Thưa ông chủ, tất cả người sở hữu và sản nghiệp của Thế Kỷ Hào Tình đột nhiên yêu cầu rút tiền!”
“Anh nói cái gì?”
Tào Uy sửng sốt, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn người nọ: “Đang yên đang lành, sao nhóm người đó lại đột nhiên muốn rút tiền?”
“Chúng tôi cũng không biết ạ, bọn họ đã tới phía dưới bộ phận bán cao ốc, yêu cầu chúng ta lập tức rút tiền!”
“Khẳng định là Lâm Dương giở trò quỷ.” Trong bóng đêm, một âm thanh truyền đến.
*À, thú vị đấy!” Tào Uy híp híp mắt, hướng về phía người nọ mà nói: “Nói cho bọn họ, có thể rút lui, nhưng hiện tại đã tan tầm, bảo bọn họ sáng mai hãy tới!”
“Chuyện này…”
*Đi đi, Lâm Dương nói muốn chúng ta biến mất trước mười hai giờ đêm. Cho dù cậu ta có cái năng lực này, nhưng chỉ cần kéo dài tới sau mười hai giờ thì kẻ thắng vẫn là tôi!” Tào Uy cười lạnh nói: “Đi làm đi.”
“Vâng thưa ông chủ!”
Người nọ chạy đi xuống.
Nhưng không bao lâu, lại một người bước nhanh đi vào phòng cho khách quý, vả lại trêи tay còn có một cuộc điện thoại.
“Thưa ông chủ, tổng công ty vừa mới gọi điện thoại lại đây.
“Chuyện gì?”
“Các ngân hàng lớn đột nhiên yêu cầu chúng ta lập tức trả hết nợ nần, nếu không trả nợ thì đòi chúng ta phải thế chấp địa ốc thế ra ngoài! Bọn họ chỉ đích danh muốn khu nhà Thế Kỷ Hào Tình ở Giang Thành!” Người nọ vội nói.
“Cái gì?”
Tào Uy ngơ ngác.
Mà ở lúc này, lại có mấy cái người cầm điện thoại tiền vào, hơn nữa biểu cảm người sau nôn nóng hơn người trước.
“Thưa ông chủ, có người tới điều tra khu biệt thự của chúng ta, nói việc phòng cháy của chúng ta không đủ tiêu chuẩn.”
“Ông chủ, mấy toàn nhà trong khu biệt thự của chúng ta đang bị niêm phong, nói là chát liệu không đạt tiêu chuẩn.”
“Ông chủ…”
Tiếng nói đan xen không dứt.
Tào Uy ngơ ngác nhìn những người này, đã nói không ra lời.
Đúng lúc này, điện thoại đặt ở trêи bàn trà rung lên.
Đó là di động của Tào Uy.
Tào Uy liếc mắt nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, sợ tới mức cả người trực tiếp ngồi phệt ʍôиɠ xuống mặt đất, thật lâu vẫn không đứng dậy nỗi.
Ông ta run rẫy vươn tay ra, thật cẩn thận cầm lấy di động, ngón tay run rầy ấn nút nhận…
“Tiểu Tào à! Ta đã biết hết mọi chuyện rồi, đi xin lỗi Lâm thần y đi…”
Đầu bên kia điện thoại là một giọng nói khàn tới cực điểm.
Nghe thấy giọng nói ấy, mặt Tào Uy xám như tro tàn, lòng cũng nguội lạnh.
Lâm thần y mời được cả Phật sống thế này…
Rốt cuộc cậu ta là… thần thánh phương nào?