công ty, cho nên không phát hiện cô không có ở trong biệt thự, chẳng lẽ cô đi theo anh ra sau núi, nghe được cái gì lại bắt đầu miên man suy nghĩ?
“Ừ, phu nhân nói đi tản bộ, đi tới đi lui liền ra sau núi, làm cho cả người bị thương, còn mất một chiếc dép lê, tâm tình cũng rất sa sút, hỏi cô ấ cũng không chịu nhiều lời”
Trái tim Lệ Dạ Kỳ chậm rãi trầm xuống, bỗng nhiên đứng dậy, cầm âu phục ra cửa.
“Tiên sinh, lại muốn ra ngoài sao?”
Dì Đông đuổi theo ra biệt thự, trực tiếp nhìn bóng lưng người đàn ông hướng sau núi, bà đứng trên bậc thang lại bất lực lắc đầu.
Khi nào đôi vợ chồng son này mới có thể yên tĩnh đây?
Ở chung nhiều ngày, bà đối với chủ nhân cũng hiểu biết không ít.
Vợ thì nhìn như hoạt bát cởi mở, kỳ thật nội tâm mẫn cảm rất thiếu cảm giác an toàn. Đại khái có liên quan đến nhân tố gia đình, cô thậm chí không tự tin như biểu hiện ra ngoài, rất dễ lo được mất.
Mà chồng thì tính cách khô khan, đối với vợ là thật lòng bảo vệ, nhưng lại cực ít nói ra miệng.
Cho nên một người dùng hành động thể hiện, một người dùng lỗ tai cảm thụ, cuối cùng hai người đều không ở cùng một kênh, mới có thể gây ra rất nhiều hiểu lầm này.
Than ôi!
Lệ Dạ Kỳ theo đường núi đi nhanh về phía trước, bước chân càng bước càng nhanh, phút chốc cuối cùng dừng lại, đôi mắt đen sắc bén của nhìn thẳng về phía nào đó, nơi đó có một chiếc dép lê màu hồng nhạt đang nằm.
Môi mỏng anh mím chặt, kéo thân cây trượt xuống sườn núi, nhặt được chiếc dép lê kia trên vách đá, anh ngẩng đầu nhìn lại, chỗ đó chính là nơi anh nhận báo cáo giám định buổi sáng.
Lông mày kiếm nhíu lại, cô đã nghe thấy?
Đêm đó tại ở căn cứ bí mật, cô hỏi anh, nếu như Du Nhiên không chết thì sao?
Có lẽ đúng như lời mẹ anh nói, cô không phải để ý Du Nhiên có chết hay không mà là muốn biết địa vị Du Nhiên trong lòng anh thế nào.
10 năm tuy tìm hung thủ, anh thừa nhận, đối với cái chết của Du Nhiên trong lòng anh thuỷ chung chưa từng tiêu tan.
Khi nhìn thấy Phó Du Nhiên xuất hiện trước mặt, anh biết, anh rốt cuộc sắp đẩy ra 10 năm mù mịt tìm ra chân tướng Du Nhiên bị hại.
Lệ Dạ Kỳ ngồi bên đường núi, trong tay nắm chặt đôi dép lê màu hồng nhạt, mặt mày trầm xuống.
Nghi hoặc trong lòng anh chưa giải, anh không thể nào giải thích với cô đươc
Trời tối một hồi lâu, dì Đông mới nhìn thấy Lệ Dạ Kỳ chậm rãi trở về, sau khi đặt dép lê vào trong tủ giày liền xoay người lên lầu.
Dì Đông đi nhanh vài bước, đứng bên cạnh tay vịn cầu thang, ngẩng đầu nhìn Lệ Dạ Kỳ lên lầu, cô cẩn thận hỏi: “Tiên sinh, khi nào thì dùng cơm tối?”
“Con không có khẩu vị”.
“À. “Dì Đông nhìn bóng lưng Lệ Dạ Kỳ biến mất ở bàn chậm rãi lầu hai, xoay người đi vào phòng bếp.
Chỉ chốc lát sau, bà nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn truyền đến từ phòng khách vội vàng đi ra, nhìn thấy cổ tay Lệ Dạ Kỳ khoác một chiếc áo khoác màu đen, lập tức ra cửa.
Bà nhíu mày, đã trễ thế này còn muốn đi đâu?