Phụt!
Máu bắn tung toé, tim ông ta bị Diệp Thành moi ra rồi bóp nát.
A!
Kẻ không tim hét lên thê lương, loạng choạng lùi lại.
Diệp Thành tiến lên, tay nắm ma mang, giữa các ngón tay còn có ma văn di chuyển, một chưởng xuyên thủng bầu trời, nửa người lão già áo huyết bào bị nghiền nát thành huyết vụ, đến khi ông ta đứng vững lại thì đầu đã lìa khỏi cổ.
Ba chiêu với sức chiến đấu cảnh giới Chuẩn Thiên khiến người của Huyết Linh thế gia đến đứng cũng không vững.
Sau khi giết lão già áo huyết bào, Diệp Thành bước lên trời, giẫm trên ác sát huyết hải, xung quanh có vòng xoáy màu đen, hắn lao về phía lão già áo tím, nơi nào hắn đi qua đều có máu và xương khô, sức mạnh của ma thần không ai có thể cản nổi.
Thấy vậy, lão già áo tím quay người bỏ chạy.
“Dù ông có trốn vào quỷ môn quan, ta cũng sẽ lật tung địa ngục!”
Sau lưng vang lên lời nói tràn đầy ma chú của Diệp Thành, người lão già áo tím run lên, lão ta vô thức quay lại.
Vút!
Chào đón lão ta là một cây chiến mâu đen kịt.
Phụt!
Huyết hoa lộng lẫy, đường đường là tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thiên mà đầu lão già áo tím cũng bị xuyên thủng, ghim trên hư thiên.
Chỉ một chiêu đã lại giết được một cảnh giới Chuẩn Thiên nữa!
Diệp Thành đột nhiên quay đầu lại nhìn lão già áo đen, ông ta đã chạy được hơn nghìn trượng.
Diệp Thành sát khí ngút ngàn, một bước Súc Địa Thành Thốn, nháy mắt đã tới sau lưng ông ta.
Trấn áp cho ta!