“cô An Ny, cô mới đến Đà Nẵng, cũng không quá hiểu chuyện của tiên sinh nhà chúng tôi với vợ ngài ấy. Bọn họ là một đôi khiến người khác nhìn vào phải ngưỡng mộ, nếu người khác có ý muốn chen, nghĩ rằng bà chủ không còn nữa, ông chủ cô đơn, liền cảm thấy có thể bước đến vị trí ấy, đừng để đến lúc bị tiên sinh đuổi đi, thật là buồn cười mà.”
“Tôi thấy cô An Ny cũng là một người trung thực, dù sao…trông thật thà như này, chặc chắn sẽ không đi quá giới hạn.”
“cô An Ny, cô không thể qua đó, đây là phòng ngủ của tiên sinh, không có sự phân phó của tiên sinh thì không được bước vào.”
Người giúp việc thấy cô đi thẳng về phòng ngủ, như đã quen với ngôi nhà này, vội vã ngăn cản.
Lúc này, tay Hứa Trúc Linh đã đặt trên nắm cửa, nghe xong câu này liền lặng lẽ rút về.
Người giúp việc đưa cô đi thăm sân sau trên lầu các kiểu, sau đó căn dặn không có việc gì thì đừng đến phòng đọc sách và phòng ngủ tầng hai.
Hứa Trúc Linh bĩu môi, không phản đối.
Cô mới không thèm quan tâm, dù gì cũng là chuyện trước kia, mình bây giờ đều đã quên hết rồi.
Cuối cùng cô quay về nhà bếp, ở đây cảm thấy rất quen thuộc, dao kéo rất dễ dùng, vì vậy bận rộn xong cũng không thấy mệt.
Khi Cố Thành Trung quay lại, bữa tối đã chuẩn bị xong.
Cố Thành Trung vừa thay giày ở cửa, ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, trái †im khé run lên.
Anh dường như quay về thời khắc ngày trước khi Hứa Trúc Linh còn đang ở nhà, bất kể anh về muộn như thế nào, cô đều giữ lại một ngọn đèn cho anh.
Cô rất thích nấu ăn,mỗi lần nghiên cứu ra một món mới, đều để anh thử đầu tiên.
Ngày trước có lần lỡ tay, nhưng đã lâu rồi, cô kiểm soát rất tốt, mỗi món ăn đều rất hợp khẩu vị.
“Anh quay về rồi? Nhanh lại ngồi xuống ăn cơm đi, vừa bắc xuống thôi, hơi nóng hừng hực.”
Hứa Trúc Linh đeo tạp dê, đang bưng đồ ăn.