Sau khi Diên biết tất cả, không những không ngăn cản, còn căn dặn phải chú ý an toàn, một mình ở Đà Nẵng đối phó với Cố Thành Trung phải cẩn thận.
Hứa Trúc Linh cam đoan, lần này nhất định sẽ không bị tên đàn ông này làm cho mê muội.
Sau khi tắt điện thoại, một mình Diên ngồi phịch xuống đất, trong phòng không có đèn tối đen như mực, cô đơn nuốt trọn lấy tấm thân cậu.
Chính lúc này cánh cửa phòng mở ra, Halley rón rén bước vào, trực tiếp mò lên giường, muốn ngủ cùng Diên.
Anh thề, dù mông của người anh em này có đối diện với mình, anh cũng không có bất kì ý nghĩ làm loạn nào trong đầu, thật sự chỉ đơn thuần ôm ngủ một giấc thôi, phát triển tình nghĩa huynh đệ mà thôi.
Nhưng mà mò khắp giường, lạnh băng, hoàn toàn không có ai.
Anh vội vã mở đèn, trong phòng lập †ức sáng trưng.
Anh ngồi trên giường còn Gỉan ngồi ở thảm sô-fa, hai bên đối mặt.
Gỉan lập tức cau mày nói: “ Anh vô phòng tôi làm gì? Còn ngồi lên giường tôi?”
Halley nghe thấy câu này, bất chợt liền xấu hổ, tiện tay vội vã đem chăn của cậu trải gọn gàng.
Không phải tôi lo cậu nửa đêm đá chăn ra sao? Sợ cậu lạnh… các kiểu, cậu làm gì mà còn chưa ngủ?”
Halley phản ứng lại, chuyển ngữ khí qua hỏi thăm cậu.
Diên mím môi không nói gì, mặt nhìn như có điều gì khó nói.
Halley nhìn thấy điều này lập tức hiểu ra: “Có phải Hứa Trúc Linh ở Đà Nẵng đã gặp được Cố Thành Trung?”
“Cô ấy phải ở lại Đà Nẵng ba tháng”
“Cái gì? Ba tháng là khái niệm gì vậy, không được, tôi ngay từ đầu không đồng ý cô ấy quay lại. Cậu nói thử cô ấy †âm tình không tốt, đi theo Gordon nói là có việc cần làm. Bây giờ thì không thèm quay lại, Gian, cậu rốt cuộc muốn thế nào? Cô ấy không dễ gì mới mất trí, quên sạch tình địch của cậu, cậu cuối cùng cũng có cơ hội.”