Hơn nữa lại là một kiện Đế Bảo phòng ngự!
Chuyện gì xảy ra vậy? Trương Nhược Tịc bỗng nhiên quỷ dị biến mất trên Tuế Nguyệt Giai Thê, đợi sau khi trở lại lại nói với hắn bản thân gặp được một yêu thú tên là Cùng Kỳ, yêu thú kia chẳng những không có làm gì nàng, còn thuận tay tặng nàng một kiện Đế Bảo phòng ngự!
Dương Khai hoàn toàn mờ mịt…
Sau khi Trương Nhược Tích thôi phát hình dáng bảo y, cả người được Đế Bảo này tôn lên sặc sỡ lóa mắt, xinh đẹp không thể tả, nàng e dè nhìn Dương Khai nói: -Cái này đẹp mắt không…
Dương Khai cười khan một tiếng, nói: -Dễ nhìn!
Đây chính là Đế bảo a! Sao lại dùng hai chữ dễ nhìn có thể khái quát? Dương Khai trong lòng rú lên – lồng lộn không dứt, trên tay hắn mặc dù có năm kiện Đế bảo, nhưng không có kiện nào là loại phòng ngự, có thể thấy được Đế Bảo phòng ngự khó có được thế nào.
– Cùng Kỳ nói, nó tên là Phượng Thải Hà Y! Trương Nhược Tích giải thích, -Màu hồng ta không quá thích, nhưng tiên sinh nói dễ nhìn là được rồi.
– Ân. Người khác đưa cho ngươi cũng là một phen tâm ý. Dương Khai nỗ lực khiến mình trấn định lại,
– Lần sau gặp lại ngươi ta nhất định phải cảm ơn nó nhiều mới được.
– Nhược Tích nhớ kỹ. Trương Nhược Tích cũng kính gật đầu.
– Trước thu lại đi, không phải lúc vạn bất đắc dĩ, nhất thiết không nên thôi phát ra hình dáng của nó, nếu không rất có thể dẫn tới phiền toái.
– Vâng. Trương Nhược Tích vừa nói, vừa khẽ động thần niệm, đem hào quang phương hà hà y thu liễm, quầng sáng lóe lên, bảo y biến mất không thấy.
– Đúng rồi Nhược Tích a…Cùng Kỳ kia có gì khác theo như ngươi nói hay không? Dương Khai cẩn thận hỏi han.
Trương Nhược Tích nghe vậy, nghĩ nghĩ, nói: -Nó bảo ta nói với tiên sinh, nếu có cơ hội đi vào vị trí cuối cùng, nhất định phải lựa chọn thứ nhìn như vô dụng nhất.
– Lựa chọn thứ nhìn như vô dụng nhất? Dương Khai nhướn mày, không hiểu hỏi: -Ý gì?
Trương Nhược Tích lắc lắc đầu: -Ta cũng không biết, sau khi nó nói xong liền đưa ta trở lại.
Chung sống thời gian dài như vậy, Dương Khai cũng biết rõ tiểu nha đầu này tính tình đơn thuần thiện lương, có chuyện gì cũng không giấu mình, càng không thể lừa gạt mình, hco nên hắn cũng không có hỏi nhiều nữa, chỉ là cẩn thận hỏi thăm một chút tình huống sau khi nàng và Cùng Kỳ gặp mặt, nhưng cũng không có được nhiều tin tức lắm.
Chuyện này khiến Dương Khai nghĩ thế nào cũng thấy khó tin, cuối cùng cũng chỉ có thể cảm nhận đây là cơ duyên của Trương Nhược Tích, nếu không một võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, sau khi gặp được hung thú như Cùng Kỳ, vì sao chẳng những có thể bình an quay trở về, lại còn được tặng Đế Bảo Phượng Thải Hà Y
Sau đó, Dương Khai để Trương Nhược Tích đi vào Tiểu Huyền Giới, một thân một mình ngồi ở nơi cao nhất Tuế Nguyệt Giai Thê, thoáng bình phục quyết tâm.
Hồi lâu, hắn mới đứng lên.
Ở vị trí cao nhất Tuế Nguyệt Giai Thê, là một cánh cửa lớn, trước đó Dương Khai liền chú ý tới, thời khắc này muốn từ nơi này rời đi, đại khái cũng chỉ có thể thông qua cánh cửa này.
Hắn đưa tay ra, từ từ đem cửa lớn đẩy ra…
Hào quang chói mắt từ phía trước truyền đến, Dương Khai không khỏi nheo mắt lại, thần niệm thả ra dò xét, sau khi xác định bên trong không có nguy hiểm, lúc này mới một chân bước vào.
Một loại cảm giác không trọng lập tức truyền đến, dường như một cước này bước ra, khiến thân mình đi tới một không gian khác.
Một đạo khí tức sinh linh bỗng nhiên xuất hiện, mơ hồ còn có chứa một mùi vị quen thuộc và địch ý nồng nặc…
Dương Khai ngẩn ra, đưa mắt hướng phía trước nhìn lại, đợi sau khi thấy rõ tình hình phía trước, không khỏi ngẩn ra.
Vị trí lúc này cảu bản thân, dường như là một cái đài cao, đài cao hình tròn, chiếm diện tích trăm trượng có thừa, bốn phía đài cao, vực sâu đen tối, phía dưới ẩn có tiếng quỷ khóc sói tru truyền ra, khiến người khác rợn cả tóc gáy, làm như ma vực Luyện Ngục, một khi rơi vào trong đó liền trọn đời không thoát thân được.
Mà quay người nhìn lại, lại cũng không thấy đường đi, lại càng không thấy cánh cửa lúc trước.
Trên đài cao này, một người cầm kiếm mà đứng, lẳng lặng chờ.
Khoảnh khắc lúc Dương Khai xuất hiện, ánh mắt như chim ưng của người kia bỗng nhiên bắn nhanh đến, như ngừng lại trên người Dương Khai, ngẩng cao tràn đầy chiến ý.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều là ngạc nhiên.
Dương Khai nhếch miệng cười, giơ tay hướng người kia lên tiếng chào: -Tiểu Bạch huynh, ngươi cũng ở đây a, thật là đúng dịp!
Hắn phát hiện trên đài cao này cũng có người, dĩ nhiên là Tiêu Bạch Y Thanh Dương Thần Điện.
Nhưng không hiểu tại sao, Mộ Dung Hiểu Hiểu vẫn luôn ở cùng một chỗ với hắn lại không thấy bên cạnh hắn.
Trong lúc nói chuyện, Dương Khai lững thững hướng bên kia bước vào, vừa đi, vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, nhưng khiến hắn nghi ngờ không hiểu chính là, đài cao này dường như là một không gian, không thấy đường đi, cũng không thấy lỗi đi, dường như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Dương Khai khẽ nhíu mày, không biết chỗ này có huyền cơ gì, đang lúc suy tư, nhưng nghe một tiếng vù vù từ phía trước truyền đến, cùng lúc đó, một đạo quầng sáng lóe lên.
Bước chân Dương Khai chợt ngừng, ngừng lại, tia sáng kia lập tức chém tại mũi nhọn phía trước bàn chân hắn, chỉ thiết chút nữa liền muốn hắn bị thương.
Dương Khai ngẩng đầu nhìn Tiêu Bạch Y, cau mày nói: -Tiểu Bạch huynh, đây là ý gì?
– Lai chiến! Trường kiếm Tiêu Bạch Y run lên, xa xa chỉ hướng Dương Khai, chiến ý trào dâng giống như nước sôi sôi trào không dứt.
Dương Khai khóe miệng giật một cái, nói: -Không cần phải thế…phải chiến mà nói, đợi ra khỏi Tứ Quý Chi Địa, ta bồi ngươi đánh một trận, ở đây…coi như thôi đi!
Tiêu Bạch Y chậm rãi lắc đầu, sắc mặt lãnh khốc như băng, trầm giọng nói: -Chính vì ở chỗ này, cho nên mới không thể không chiến!
Dương Khai nghe vậy, như nghĩ tới điều gì, sắc mặt trầm xuống, nói: -Ý tiểu Bạch huynh là…ngươi ta chỉ có một người có thể rời khỏi nơi này?
Tiêu Bạch Y nói: -Xem ra ngươi cũng không coi là quá ngu ngốc! Hắn coa giọng quát: -Đây chính là Luận Đạo Đài, chỉ có người thắng, mới có tư cách đi tiếp!
Trong lúc hắn nói chuyện, Dương Khai đã chú ý tới, bầu trời đài cao này, có ba năng lượng biến ảo thuần túy thành chữ lớn trôi lơ lửng giữa không trung, chính là ba chữ lớn Luận Đạo Đài.
Trong nháy mắt, hắn liền hiều.
Tiêu Bạch Y chờ ở đây, đại khái chính là chờ đợi đối thủ luận đạo! Chỉ là mình rất không khéo mà cùng hắn đụng nhau.
Cho đến lúc này, Dương Khai cũng là thần tình nghiêm một chút, lẫm nhiên nói: -Xem ra…đúng thật là không thể không chiến a!
– Không sai!
– Ngươi thắng tiếp tục đi tới, người thua…kết quả như thế nào? Dương Khai hỏi.
Tiêu Bạch Y lắc đầu: -Không rõ lắm, đại để chắc là chết!
Sau khi nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng, nói: -Thế nào, ngươi sợ?
Dương Khai cười khổ lắc đầu, nói: -Không phải, chỉ là…ta không muốn giết Tiểu Bạch huynh ngươi a! Ngươi ta không oán không thù, tuy nói ngươi với ta hình như có chút ít thành kiến, nhưng dù gì cũng là cùng nhau đi vào Tứ Quý Chi Địa, ta nghĩ là nếu thật sự ở chỗ này giết ngươi, trở về lại không biết thông báo thể nào với đám người Cao trưởng lão?