Anh ta nói rất nhanh, dường như có việc gì rất quan trọng cần phải làm.
Hứa Trúc Linh nghe xong ngoan ngoan đi ra, cũng không làm phiền anh †a nữa.
Cô chỉ cần làm việc ba tháng, tiên sữa cho đứa bé không cần phải lo nữa.
Cố Thành Trung nhìn cánh cửa đóng chặt, rơi vào suy nghĩ sâu, tiếp tục nếm thử thêm một miếng cháo nữa.
Mùi vị này thật giống với đồ ăn do Hứa Trúc Linh làm.
Bất luận là hình dáng hay tính cách cô ấy đều rất giống Hứa Trúc Linh, đeo mặt nạ, chỉ nhìn vào đôi mắt đó, thật khiến anh cho rằng Hứa Trúc Linh đã từ cối chết trở về.
Hơn nữa lần này, thử cháo dinh dưỡng này, trong đầu anh như vọng lại âm thanh của bão tố.
Là cảm giác thân thuộc, là món ăn cô ấy làm.
Anh ăn năm năm trời, lẽ nào mùi vị còn không thể phân biệt sao?
Kể cả có hai người giống nhau trên thế giới này, cảm giác nấu ăn cũng không thể giống như vậy được.
Anh không giám nói hết ra trước mặt cô, sợ cô sẽ nhận ra điều gì đó, hơn nữa rất rõ ràng để nhận ra cô đầy ác cảm với mình, chắc chắn có người đã giở trò gì đó, anh nhất định phải điều tra rõ ràng, hiện tại việc khẩn cấp trước mắt là giữ cô lại bên mình.
Chính khoảnh khắc vừa rồi, trái tim anh đều gợi đến giọng nói, ánh mắt, cảm xúc vui buồn hỗn độn, khiến anh đỏ hoen đôi mắt, giọt lệ nóng hổi âm thằm rơi xuống.
Anh chạm vào hai gò má mình, biết đây chính là giọt nước mắt của sự hạnh phúc, khóe miệng anh hơi cong lên.
Vui vẻ…
Tất nhiên niềm vui, sự vui sướng của sự mất đi đã lấy lại không thể nói lên lời.
Anh dè dặn nếm hết phần cháo còn lại, mỗi một ngụm đều đầy vẻ hưởng thụ.
Đúng lúc này, điện thoại anh rung lên, đầu dây bên kia nói với anh Kỷ Nguyệt đã đến Đà Nẵng, thành công tiếp cận, bây giờ đã sắp xếp ổn thỏa chỗ ở.